Lọc Truyện

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

 Mẹ kiếp!!! 

 Toàn thân Ninh Trần lại càng căng cứng. 

 Hắn tự nhủ phải bình tĩnh, nhưng phản ứng sinh lý đâu phải thứ hắn khống chế nổi. 

 Lão Nhị bị đánh thức hoàn toàn. 

 Nó từ từ ngẩng đầu, rồi trình diễn với Tử Tô một màn dựng phắt lên như cột. 

 Trán Ninh Trần toát mồ hôi, chỉ còn biết lúng túng phân trần: "Phản ứng bình thường, phản ứng bình thường..." 

 Tử Tô cười khúc khích: "Ninh Ngân Y quả thực dũng mãnh, chẳng trách dễ dàng phá tan mười vạn đại quân của Thái Sư." 

 Mắt Ninh Trần khẽ nheo lại. 

 Một vị đại phu, cớ sao thạo chuyện chiến trường như vậy? 

 Chưa kịp hỏi, đã nghe Tử Tô nũng nịu: "Nó... mạnh quá. Ninh Ngân Y đã lâu chưa gần gũi nữ tử phải không?" 

 Ninh Trần nhất thời không biết đáp sao. 

 Tử Tô mỉm cười yêu kiều: "Ninh Ngân Y nghĩa nặng tựa trời, một lòng vì thiên hạ, xông pha giết địch, che chở cho bách tính như chúng ta... tiểu nữ phải biết ơn báo đáp, nguyện giúp Ninh Ngân Y một lần." 

 Ninh Trần còn chưa hoàn hồn chợt thấy bên dưới lạnh toát, Lão Nhị Ninh giađược giải phóng hoàn toàn. 

 Rồi Tử Tô cúi đầu xuống. 

 Ninh Trần lại rít lên một hơi. 

 Nhưng vẻ mặt hai lần hoàn toàn khác nhau. 

 Lần đầu là đau. 

 Lần sau là sướng. 

 "Cô nương Tử Tô, đừng..." 

 Tử Tô ngẩng đầu, mắt mơ màng, khuôn mặt trắng nõn ửng hồng, nũng nịu: "Ninh Ngân Y, tiểu nữ tự nguyện." 

 Ninh Trần nói: "Không, ý ta là đừng... dừng!" 

 ... 

 Một khắc sau, cô nương Tử Tô xách hòm thuốc ra cửa. 

 Trước khi ra, nàng ta lấy chiếc khăn tay trắng tinh lau khóe miệng rồi mới mở cửa. 

 Phan Ngọc Thành và Phùng Kỳ Chính bước lên đón. 

 "Cô nương Tử Tô vất vả rồi!" 

 Tử Tô khẽ mỉm cười. 

 Phùng Kỳ Chính đầy mong đợi: "Cô nương Tử Tô, có phải đến lượt trị thương cho ta rồi không?" 

 Tử Tô khẽ gật, lấy từ hòm thuốc ra một lọ sứ trắng. 

 "Thuốc cao này mỗi ngày bôi một lần, không quá ba ngày là vết thương tự lành." 

 "Hai vị đại nhân, tiểu nữ xin cáo lui trước!" 

 Tử Tô dịu dàng hành lễ, rồi rời đi. 

 Phùng Kỳ Chính nhìn lọ thuốc trong tay, đờ đẫn, bực bội: "Đại ca, đãi ngộ chênh lệch quá rồi còn gì?" 

 "Tại sao trị thương cho Ninh Trần thì đóng cửa bôi thuốc. Đến lượt ta thì nhét cho một lọ?" 

 Phan Ngọc Thành nhạt giọng: "Vì nhìn là biết cậu lộ cái tướng háo sắc." 

 "Lộ tướng? Lộ tướng gì?" 

 "Tướng... háo sắc. Lần sau gặp cô nương Tử Tô, lau vệt nước dãi ở mép đi... có thuộc hạ như cậu, mất mặt thật!" 

 Nói xong, Phan Ngọc Thành bước vào phòng. 

 Nghe tiếng chân, Ninh Trần vội kéo quần lên. 

 Hai người vén rèm bước vào, tiến tới bên giường. 

 Phan Ngọc Thành nhìn Ninh Trần, nói: "Thấy thế nào?" 

 "Sướng... chỉ là kỹ thuật hơi non một chút." 

 Ninh Trần buột miệng, nói xong liền hối hận, mình đang nói cái gì thế này? 

 Phan Ngọc Thành nhìn hắn với vẻ kỳ lạ. 

 Đầu óc Ninh Trần xoay nhanh, vội giải thích: "Ý ta là cao của cô nương Tử Tô bôi vào mát rượi, sảng khoái, dễ chịu lắm... chỉ là kỹ thuật bôi thuốc hơi non." 

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận