Lo xong quân vụ, Ninh Trần bỗng bật cười khổ.
"Lão Phan, hay nói với cô nương Tử Tô, bảo nàng ta về đi?"
"Vết thương của ta đều ở chân, nhất là mặt trong đùi, thực sự bất tiện."
Phan Ngọc Thành cười: "Theo ta hiểu về cô nương Tử Tô, không trị cho huynh một phen thì nàng ta chẳng chịu bỏ qua đâu."
Phùng Kỳ Chính la lên: "Ninh Trần, có bệnh thì phải chữa! Cô nương Tử Tô người ta chẳng sao cả, chưa gì huynh đã xấu hổ rồi."
"Huynh rốt cuộc có được không đấy? Không thì để cô nương Tử Tô chữa cho ta, ta chẳng ngại cởi quần đâu."
Khóe miệng Ninh Trần giật giật, hắn thầm nhủ: dĩ nhiên là ngươi không sợ rồi, mặt dày thế cơ mà?
Phan Ngọc Thành cười nói: "Chỉ là trị thương thôi, đâu phải bắt huynh hiến thân?"
Ninh Trần bất đắc dĩ lắc đầu, đứng dậy: "Đi thôi!"
Ba người vào tiền sảnh.
Tử Tô đứng dậy, cười tươi rạng rỡ, xách hòm thuốc bước tới.
"Ninh Ngân Y bận rộn xong chưa? Chúng ta có thể bắt đầu chứ?"
Ninh Trần gật đầu: "Phiền cô nương Tử Tô rồi!"
"Đừng khách sáo, đi thôi, về phòng huynh."
Ninh Trần: "???"
"Loại thuốc này phải bôi khi nằm, trong hai canh giờ không được cử động lung tung."
Ninh Trần hơi nhíu mày, nhưng nghĩ đây là Mai Phủ, là nhà của mình, còn lo gì nữa?
Hắn dẫn Tử Tô về phòng mình.
Phan Ngọc Thành và Phùng Kỳ Chính định theo vào thì bị Tử Tô chặn lại: "Hai vị đại nhân xin chờ ngoài này."
Nói xong liền toan đóng cửa.
Phùng Kỳ Chính đưa tay chặn cửa: "Cô nương Tử Tô, Ninh Trần không phải hạng chính nhân quân tử đâu... nếu hắn dám làm chuyện thú tính với cô, cô cứ la to, ta xông vào cứu ngay."
Tử Tô mỉm cười: "Đa tạ đại nhân!"
Phùng Kỳ Chính gãi đầu, háo hức hỏi: "Ta cũng có vết thương, lát nữa cô nương Tử Tô xem giúp ta được không?"
Tử Tô gật đầu: "Được!"
Nói rồi, nàng ta đóng cửa lại.
Tử Tô quay người, nhìn Ninh Trần đang đứng chôn chân ở đó, khúc khích: "Ninh Ngân Y, lên giường đi, cởi quần ra."
Ninh Trần: "..."
Câu này nghe mập mờ quá.
Nhưng cô nương người ta ung dung thản nhiên, mình mà ấp a ấp úng thì thành kiểu cách!
Hắn quay vào gian trong, ngồi mép giường, cởi quần.
Tử Tô bước vào, giọng mềm: "Ninh Ngân Y, quần lót cũng cởi ra đi?"
Khóe miệng Ninh Trần giật giật, quần lót mà cởi thì hắn lộ hết còn gì.
Hắn túm ống quần kéo lên tận gốc đùi, nói: "Thế này được rồi."
Tử Tô khúc khích.
"Ninh Ngân Y, nằm xuống đi... huynh ngồi thế ta khó bôi thuốc."
Ninh Trần nằm xuống.
Tử Tô tiến lại, mở hòm thuốc, thành thạo thay thuốc cho vết chém trên chân Ninh Trần trước.
Rồi nàng ta lấy ra một lọ sứ nhỏ màu trắng, bên trong là thứ cao đặc màu xanh.
Nàng ta dùng một mảnh tre, khẽ phết thuốc lên vết thương.
"Hự!"
Ninh Trần rít một hơi lạnh.
Bôi vào chỗ mặt trong đùi, đau tê người.
"Ta có làm công tử đau không?"
Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!