Lọc Truyện

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

 

 Ninh Trần đứng nhìn hai người thay thuốc, nhưng trong đầu hắn chỉ toàn hiện lên bóng dáng Tử Tô. 

 Cô nương này quả thật kỳ lạ. 

 Tự dưng chạy tới chữa thương cho hắn, rồi tiện tay trấn an Ninh lão nhị một chút. 

 Xong việc, chẳng nói chẳng rằng, quay người đi thẳng. 

 Hắn dám chắc Tử Tô không phải cô gái lẳng lơ, buông thả. 

 Động tác của nàng ta rất vụng về, còn vụng về hơn cả Vũ Điệp. 

 Vì sao nàng ta lại làm vậy? 

 Chẳng lẽ chỉ đơn thuần vì sùng bái hắn? 

 Mà Ninh Trần không cho rằng sức hút của mình lớn đến thế-chỉ vừa gặp lần đầu đã khiến một mỹ nhân quốc sắc thiên hương phải nằm dưới hắn. 

 Hắn ngơ ngác, nghĩ mãi vẫn không tài nào hiểu nổi. 

 Mà chuyện khiến hắn càng ngơ ngác hơn vẫn còn nữa. 

 Ngày thứ hai, Tử Tô lại tới. 

 Y hệt hôm qua, nàng ta bôi thuốc cho Ninh Trần, rồi lại làm chuyện ấy bằng miệng, vẫn rất vụng về, xong rồi đi thẳng. 

 Ngày thứ ba cũng thế! 

 Ninh Trần hỏi vì sao nàng ta làm vậy? 

 Nàng ta chỉ mỉm cười duyên dáng, nói nàng ta tự nguyện. 

 Ninh Trần đứng ngồi không yên! 

 Hắn đi tìm Phan Ngọc Thành. 

 "Lão Phan, huynh đi dò xem cô nương Tử Tô ở đâu? Nàng ta vất vả mấy ngày liền, bọn ta cũng phải đến cảm tạ nàng ta." 

 Phan Ngọc Thành gật đầu, sai người đi điều tra. 

 Rất nhanh, đã có tung tích của Tử Tô. 

 Nàng ta đang ngồi khám ở hiệu thuốc Tế Thế. 

 Ninh Trần cùng Phan Ngọc Thành, Phùng Kỳ Chính tới hiệu thuốc Tế Thế. 

 Bên ngoài hiệu thuốc đông nghịt người. 

 Ninh Trần đứng ở cửa nhìn vào trong. 

 Tử Tô đang khám bệnh, bắt mạch cho mọi người. 

 Nét mặt nàng ta điềm đạm, chăm chú; nụ cười dịu dàng; từng cử chỉ, từng nét mặt đều toát lên dáng dấp tiểu thư khuê các, khác hẳn với dáng vẻ lúc chữa thương cho hắn. 

 Người đàn bà này như có hai mặt. 

 Ninh Trần chắp tay với người đàn ông trung niên bên cạnh: "Lão huynh cũng tới nhờ cô nương Tử Tô chẩn bệnh ư?" 

 "Phải đó! Cô nương Tử Tô vừa đẹp người vừa đẹp nết, khám bệnh cho bọn nghèo chúng tôi mà chẳng lấy tiền khám… đúng là nữ Bồ Tát cứu khổ cứu nạn." 

 Ninh Trần mỉm cười hỏi: "Cô nương Tử Tô ngồi khám ở đây được bao lâu rồi?" 

 Người đàn ông trung niên ngẫm nghĩ: "Hơn một tháng rồi đấy?" 

 Mắt Ninh Trần hơi nheo lại-Tử Tô đến Mãng Châu sớm hơn hắn, xem ra không phải vì hắn mà tìm đến. 

 Ba người bước vào trong. 

 Thấy ba người, Tử Tô mỉm cười duyên dáng. 

 Ánh mắt nàng ta dừng trên người Ninh Trần: "Ta định khám xong mấy người này sẽ đi tìm huynh." 

 Ninh Trần không khỏi nóng bừng cả người. 

 Nhưng cô nương Tử Tô này rất kỳ lạ-mỗi lần chỉ có nàng ta được chạm vào hắn, còn hắn thì không được chạm vào nàng ta… hắn muốn chạm tay một chút cũng không được. 

 Ninh Trần cười nói: "Mấy hôm nay đa tạ cô nương Tử Tô đã chăm sóc, bọn ta tới đây là để tạ ơn." 

 "Không rõ lệnh sư có ở đây không? Bọn ta muốn bái kiến ông ấy một chút." 

 Tử Tô cười: "Sư phụ ở ngay sân sau, bên này ta không rảnh tay, các vị tự qua đó gặp ông ấy nhé?" 

 Mấy người Ninh Trần gật đầu. 

 Bèn đi vào sân sau. 

Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận