Trong lòng sướng rơn, Giang Ninh ngồi xe chạy thẳng tới nhà của Lâm Thanh Trúc.
Rất nhanh, xe đã đến biệt thự nhà cô.
Xuống xe, anh hí hửng đi về phía cổng.
Đinh dong!
Ấn chuông điện tử, chẳng bao lâu có người ra mở cửa.
Người mở là cô em vợ ngực bự, Lâm Hân Hân.
"Anh… anh rể…!"
Hôm nay sắc mặt Lâm Hân Hân hơi lạ. Thấy Giang Ninh, cô hạ giọng gọi một tiếng.
Giang Ninh không để ý, chỉ cười: "Em vợ hôm nay xinh ghê! À, chị em đâu?"
"Chị… chị ở phòng khách."
Lâm Hân Hân đáp, đến chữ "chị" cũng nói gượng gạo.
Giang Ninh chẳng để tâm mấy chi tiết ấy: "Ờ" một tiếng rồi bước vào sân nhà.
"Anh rể…"
Đột nhiên, Lâm Hân Hân gọi với theo.
Đôi mắt cô ươn ướt nhìn anh, như muốn nói gì đó.
Giang Ninh quay lại, thấy cô em vợ hôm nay kỳ lạ, bèn hỏi: "Sao thế?"
Môi đỏ mấp máy, nhưng đến lúc mở miệng, cô vẫn nuốt lời.
"Không… không có gì…"
Giang Ninh khẽ nhíu mày, liếc cô một cái rồi cũng không hỏi nữa, sải bước đi vào sân.
Lâm Hân Hân nhìn theo bóng lưng anh, thở dài một tiếng, rốt cuộc vẫn không nói thêm.
Trong phòng khách.
Vừa bước vào, Giang Ninh đã thấy không khí là lạ.
Từ xa, anh thấy Lâm Thanh Trúc đứng đó. Hôm nay cô mặc váy đỏ, đường cong hoàn hảo phô ra rõ nét. Vẫn đẹp như thế. Vẫn là nữ thần như thế.
Chỉ có điều ánh mắt cô nhìn anh… sao lạ quá?
Còn con mụ mẹ vợ Trần Lam cũng có mặt. Thấy Giang Ninh bước vào, lạ là cái vẻ ghét bỏ thường ngày của bà ta hôm nay như biến mất. Giờ nhìn anh, ánh mắt của bà giống như nhìn người qua đường.
Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!