Bên trong Đạo Chủng Càn Khôn là Thập Đại Đạo Thụ.
Dương Bách Xuyên đã vận chuyển Càn Khôn Đạo Chủng Công.
Lực của Huyết Hồn Sâm lập tức cuồn cuộn tràn vào Đạo Chủng Càn Khôn, còn Thập Đại Đạo Thụ thì như kẻ khát đến phát điên, tham lam chia nhau nuốt sạch từng tia năng lượng.
Nhanh đến mức hắn gần như chẳng kịp cảm nhận, cũng không kịp phản ứng.
Chỉ vài phút ngắn ngủi, dù năng lượng của Huyết Hồn Sâm có khổng lồ đến đâu, cuối cùng cũng bị Thập Đại Đạo Thụ hút sạch không còn một mẩu, cả hồn lực lẫn Huyết Khí đều không hề rò rỉ ra ngoài.
Một lúc sau, Dương Bách Xuyên mới mở mắt.
"Gì thế này?"
Hắn thật sự bị làm cho ngơ ngác. Năng lượng Huyết Hồn Sâm đã bị Thập Đại Đạo Thụ chia nhau ăn hết, nhanh đến mức hắn còn chưa kịp nghĩ xem hồn lực của nó có thể giúp nguyên thần hấp thu thêm chút nào không, vậy mà chẳng sót lại dù chỉ một sợi.
Mấu chốt là hắn cũng không thấy Thập Đại Đạo Thụ lớn lên.
Vẫn y nguyên, chưa vượt qua phạm vi trăm mét. Cứ như cũ, cao chừng chín mươi chín mét, chỉ thiếu đúng một mét là chạm mốc trăm. Mà một mét ấy lại là cửa ải lớn, nếu vượt qua được, tu vi của hắn ắt sẽ bước vào cấp bậc Hợp Đạo.
Hay thật. Nuốt trọn một cây Huyết Hồn Sâm mà chẳng có lấy một chút hiệu quả.
Tu vi không nhích lên. Thập Đại Đạo Thụ cũng không có biến động gì đáng kể.
Trong lòng hắn vô cùng bực bội.
Hóa ra ngươi nuốt của ta một cây Huyết Hồn Sâm xong thì im thin thít, không thèm nhả ra thứ gì à?
Chuyện này khiến hắn khó mà chấp nhận.
Làm ăn kiểu gì vậy?
Dương Bách Xuyên thử cảm nhận lại lần nữa. Thập Đại Đạo Thụ vẫn cứ như cũ, không thay đổi.
"Mẹ kiếp!”
Hắn tức đến mức buông lời chửi rủa. Mày mò nghiên cứu hồi lâu vẫn không phát hiện ra manh mối nào.
Được, coi như ngươi thắng.
Cuối cùng Dương Bách Xuyên đành bỏ cuộc. Thập Đại Đạo Thụ nuốt Huyết Hồn Sâm mà không hề biến hóa, dù không cam lòng, nhưng sự thật bày ra trước mắt, hắn cũng không làm được gì.
Hắn vốn tưởng mọi chuyện đến đây là hết nên cũng không trông mong thêm.
Mang theo nghi hoặc, Dương Bách Xuyên hủy đi trận pháp ở cửa hang rồi bước ra ngoài.
Để sau tính vậy.
Dù Thập Đại Đạo Thụ không có biến hóa, hắn vẫn không tin Huyết Hồn Sâm lại bị hấp thu vô ích. Nhất định có chỗ nào đó hắn chưa kịp nhận ra.
Và chuyện sau đó đã chứng minh, suy đoán ấy là đúng.
Thập Đại Đạo Thụ hấp thu Huyết Hồn Sâm xong quả thật đã mang lại lợi ích, còn vượt xa tưởng tượng của hắn, chỉ là lúc này hắn chưa biết, chưa phát hiện mà thôi.
Dĩ nhiên, đó là chuyện về sau.
Trận pháp vừa được gỡ, hắn đi ra ngoài. Huyền Đồng và những người khác lập tức tỉnh khỏi trạng thái nhập định.
"Thần Tôn!"
"Không sao chứ?"
Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!