Xa hơn nữa, hắn thậm chí còn nhìn thấy cả bên ngoài sơn cốc.
Đó chính là điều khiến Dương Bách Xuyên mừng rỡ.
Trong thế giới Chư Thần Vực, rất nhiều nơi đều cách tuyệt thần thức. Thế mà trạng thái hiện tại của hắn lại chẳng khác gì thần thức, thậm chí còn có cảm giác tốt hơn cả thần thức.
Đây còn là khi nguyên thần chưa thật sự đi ra xa. Nếu nguyên thần rời đi, e rằng sẽ càng nhạy bén hơn.
Dĩ nhiên, nó vẫn khác thần thức một chút. Đây là ý thức nguyên thần, dường như cao cấp hơn thần thức.
Điều đặc biệt nhất là khi ý thức nguyên thần vừa đi ra, nó không hề chạm vào kết giới mà Huyền Đồng bày ở cửa hang, mà xuyên thẳng qua.
Huyền Đồng, Đoạn Thân Cương và vợ chồng Kim Cương Âm Dương cũng hoàn toàn không phát hiện. Ngay cả Thần Nông Việt Minh cũng chẳng hề hay biết.
Thứ này rất có lợi trong việc trinh sát, do thám bí mật.
Ở thế giới Chư Thần Vực, thiên phú này quá đáng sợ.
Dương Bách Xuyên suýt nữa đã mừng đến mức bật dậy. Hơn nữa, lực lượng nguyên thần cũng mạnh lên hẳn một vòng. Lúc này hắn có cảm giác, chỉ cần dùng nguyên thần công kích thuần túy thôi cũng đã đủ uy lực.
Nghĩ một lát, hắn triệu hồi nguyên thần quay về. Hắn sẽ không để nguyên thần tùy tiện lộ ra ngoài, giấu được thêm một năng lực là thêm một con át chủ bài.
Sau khi trở về thân thể, bản thể hắn mở mắt.
Tiếp theo, Dương Bách Xuyên bắt đầu hạng mục cuối cùng.
Trong tay hắn còn một trọng bảo lần này, chính là Huyết Hồn Sâm.
Hắn muốn nghiên cứu xem Huyết Hồn Sâm có thể dùng để luyện đan hay không. Nếu dùng Huyết Hồn Sâm luyện đan, chắc chắn sẽ thành đan dược loại Thần Hồn, có lợi cho nguyên thần.
Trong lòng bàn tay lóe lên một vệt huyết quang, Huyết Hồn Sâm đã xuất hiện.
Cây Huyết Hồn Sâm này có thể sánh với Thánh Dược. Nhưng nói thật, Dương Bách Xuyên lại không cảm thấy nó có gì quá đặc biệt. Hắn chỉ cảm nhận được Huyết Khí Chi Lực và lực Thần Hồn tinh thuần ẩn chứa bên trong.
Vấn đề tiếp theo là luyện đan thế nào.
Hắn nghĩ rất lâu mà vẫn thấy khó xuống tay.
Bởi thuộc tính của nó đặc biệt, Huyết Khí và Nhiếp Hồn. Mà luyện đan nói cho cùng là luyện dược. Dược có thuộc tính, có quy tắc quân thần để phối hợp.
Chỉ có quân vương mà không có dược liệu phụ làm thần tử thì cũng chẳng thành đan phương.
Hắn lục lọi một vòng trong đống thần dược mình cất giữ mà vẫn không tìm ra thứ nào phù hợp.
Nếu chỉ dùng riêng Huyết Hồn Sâm để luyện đan, vậy còn không bằng trực tiếp hấp thu luyện hóa.
Hắn nhíu mày, trong lòng bứt rứt.
Dương Bách Xuyên bắt đầu thấy nóng ruột.
Một lúc sau, hắn dứt khoát vỗ mạnh lên đùi, chửi thề: "Rối cái rắm! Nuốt luôn là xong.”
Dù sao cũng chỉ có một cây, hắn không muốn lãng phí. Lỡ không có dược liệu phụ mà vẫn cố luyện đan bằng Huyết Hồn Sâm, chưa nói tới hiệu quả ra sao, nhỡ thất bại thì sao?
Chẳng phải uổng phí một cây Huyết Hồn Sâm ư?
Luyện đan nào có trăm phần trăm thành công.
Chi bằng trực tiếp luyện hóa hấp thu.
Còn bên Thần Nông Việt Minh, đến lúc đó hắn ta dùng thứ khác bù lại là được. Dù gì hắn cũng đã luyện xong Tu La Đan, phần của Thần Nông Việt Minh có hẳn mười viên.
Tin rằng đối phương cũng không nói gì.
Nghĩ là làm.
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!