Thiên Hoang Thần Tổ và Thanh Long Thần Tổ quả thật có giao tình từ trước.
Nói cho chuẩn thì là Thanh Long Thần Tổ từng mang ơn cho Thiên Hoang Thần Tổ. Nếu không, Lâm Nhất và Cơ Tử Hi cũng chẳng có cửa chen chân vào cơ duyên lần này.
"Đi trước đã, ta thấy có quá nhiều người đang để ý tới chúng ta." Lâm Nhất hạ giọng.
Từ lúc vào thành, ánh mắt đổ dồn về phía mấy người họ chưa từng ngớt, nhất là nhìn vào Lâm Nhất. Thậm chí hắn còn thu hút hơn cả Lâm Giang Tiên và Cơ Tử Hi - hai đại mỹ nhân đứng cạnh.
Nguyên nhân thì Lâm Nhất cũng đoán được đôi phần.
Chuyện ở núi Kỳ Lân vốn không thể giấu. E rằng đã lan khắp nơi từ lâu. Đánh bại Vương Giác còn đỡ, nhưng chuyện hắn có Đại Đạo Quả màu vàng thì chắc chắn sẽ kéo theo phiền phức.
Dẫu vậy, đã tới đây rồi, Lâm Nhất cũng chẳng buồn bận tâm.
Đối với việc lên đỉnh, hắn nhất định phải làm được. Sớm muộn gì thân phận cũng lộ, nên hắn cũng không cố che giấu bản thân.
Bốn người nhảy xuống tường thành, thong thả đi về phía núi Thiên Hoang.
Trong thành Thiên Hoang dường như có quy củ riêng. Dù không ít kẻ dõi theo, vẫn chẳng ai dám tiến lên gây sự.
Nhưng vừa ra khỏi thành chưa được bao lâu, Lâm Nhất đã bị một nhóm người chặn lại.
Khí tức đám này cực kỳ mạnh. Bọn chúng không hề tầm thường, thần sắc ngạo mạn đến mức coi thiên hạ bằng nửa con mắt.
Nhìn rõ kẻ dẫn đầu, sắc mặt Lâm Giang Tiên khẽ đổi, trong mắt thoáng qua một tia lạnh.
"Hình như là người của Thần Huyết thế gia?" Hùng Thiên Nan ghé sát Lâm Nhất nói.
Lâm Nhất cũng đã nhận ra.
Trên người bọn chúng lượn lờ một thứ khí tức tôn quý, như thể được trời xanh ưu ái, khí chất nổi bật hẳn lên.
"Lâm Giang Tiên, lại gặp nhau rồi!" Kẻ cầm đầu là một nữ tử áo tím, dáng người yểu điệu, dung nhan kiều diễm. Ả cười như không, nhìn Lâm Giang Tiên bằng ánh mắt trêu ngươi.
"Cổ Vũ Hân, ta khuyên ngươi mau cút đi." Lâm Giang Tiên lạnh như băng, giọng sắc lẻm.
Nhà họ Cổ là một trong những Thần Huyết thế gia có danh vọng trong Tam Thiên Đại Giới. Trong tộc vẫn còn thần linh sống, truyền thừa mấy vạn năm, nội tình thâm hậu, thực lực đáng sợ.
Nhưng Thần Huyết thế gia cũng chia dòng chính và thứ xuất. Cổ Vũ Hân trước mặt này, rõ ràng không phải kẻ thuộc dòng chính thật sự.
Cổ Vũ Hân cười khẩy: "Tính ngươi vẫn chẳng đổi chút nào. Hồi đó nếu chịu theo đường ca ta, đâu đến nỗi bị đuổi khỏi tổng bộ Thiên Kiếm Lâu, để giờ phải lăn lộn chung với người từ chốn man hoang."
"Nhưng hôm nay ta không đến tìm ngươi…"
Ánh mắt ả chuyển sang Lâm Nhất, nụ cười càng sâu: "Nghe nói ngươi lấy được mấy quả Đại Đạo Quả màu vàng ở Chí Tôn Bảo. Cho bản công tử mở mang tầm mắt xem nào."
Lâm Nhất ung dung đáp, khóe môi nhếch lên: "Bảo vật kiểu đó, đương nhiên ta đã luyện hóa từ lâu. Ai lại ngu đến mức cứ ôm khư khư trong người mãi? Ngươi sẽ làm thế à?"
Cổ Vũ Hân nhìn kỹ, khí tức trên người Lâm Nhất quả thật khiến ả có cảm giác sâu không dò nổi.
"Tám quả Đại Đạo Quả màu vàng, một mình ngươi mà luyện hóa hết được sao? Ngươi coi bản tiểu thư là kẻ ngốc à?" Cổ Vũ Hân cười lạnh.
Hai phe đối đầu như vậy lập tức khiến xung quanh chú ý.
Rất nhiều ánh mắt đổ dồn lên Lâm Nhất, tiếng bàn tán nổi lên rì rầm.
"Hắn là Táng Hoa Công Tử Lâm Nhất đó hả?"
"Nghe đồn hắn không chỉ đánh bại đệ tử thần truyền Vương Giác, còn lấy được tám quả Đại Đạo Quả màu vàng."
"Người này cũng chẳng thèm kín tiếng. Ta đoán sớm đã có kẻ nhắm tới rồi. Cổ Vũ Hân tám phần là đến dò xét…"
"Cũng chỉ Thần Huyết thế gia mới dám làm vậy. Nhìn hắn là biết không dễ chọc!"
"Đúng. Phong mang quá thịnh, thật không dám tin lại xuất thân từ nơi man hoang."
Vô số tu sĩ nhìn Lâm Nhất. Dù hắn chưa hề lộ ra bất kỳ thực lực nào, chỉ đứng yên tại chỗ cũng đủ khiến người ta cảm nhận được phong mang đáng sợ.
Tựa một thanh tuyệt thế bảo kiếm, tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Bây giờ, dù Lâm Nhất có cố thu liễm, khí chất và phong cốt ấy vẫn rất khó che giấu. Dẫu thật sự có kẻ yếu tới được núi Thiên Hoang, tầm mắt cũng chẳng thể kém.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!