Lọc Truyện

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Hắn từng giao thủ với Vương Giác, hiểu rõ Thánh Quân cảnh giới Phong Hỏa đáng sợ đến mức nào. 

 Ngày đó chỉ một lần chạm mặt, Long Hoàng Đỉnh của hắn đã bị chấn nứt. 

 Cảm giác hiểm nghèo ấy, Lâm Nhất đã rất lâu rồi mới lại trải qua. 

 Nếu không phải vì nuốt không trôi cơn tức ấy, hắn cũng chẳng liều lĩnh công phá Kim Đan. 

 "Phần lớn người không thể đột phá cảnh giới Phong Hỏa là vì sợ Phong Hỏa Đại Kiếp. Chỉ sơ sẩy một chút là bị thiêu chết ngay." Lâm Giang Tiên nói tiếp. "Trước Thánh Cảnh, tu sĩ dám đối diện Tử Vong không hề ít." 

 "Nhưng một khi đến Thánh Cảnh, rất nhiều người lại mất đi dũng khí. Càng sợ càng không dám đối mặt, càng như thế càng dễ thất bại." 

 Lâm Nhất gật đầu: "Đúng là vậy. Có được càng nhiều thì càng sợ mất." 

 Lâm Giang Tiên nhìn thẳng hắn, nghiêm giọng: "Nhưng với huynh, sẽ không thiếu dũng khí đó. Kiếm tu xưa nay chẳng biết sợ." 

 Lâm Nhất đáp: "Vì ta có lý do nhất định phải vượt qua." 

 Trong lúc trò chuyện, Cơ Tử Hi và Hùng Thiên Nam cũng lần lượt tỉnh lại. Thực lực của cả hai đều tăng vọt. 

 Bốn người không chậm trễ, lập tức xuất phát đến núi Thiên Hoang. 

 … 

 Thành Thiên Hoang là trung tâm của bí cảnh Thiên Hoang, cũng là tòa cổ thành lâu đời nhất trong bí cảnh, mang lịch sử kéo dài vô tận. 

 Trong thành Thiên Hoang, thiên kiêu đỉnh cấp từ Tam Thiên Đại Giới tụ hội. Giữa vũ trụ mênh mông, vô số nhân vật thiên tài đều dồn về nơi này. 

 Thế nên trong tòa cổ thành này, ngay cả đệ tử thần truyền-thứ vốn hiếm thấy ngày thường-cũng chẳng còn hiếm lạ nữa. 

 Ngoài ra còn có một số đệ tử của Thần Huyết thế gia cổ xưa. Tổ tiên họ từng có người trở thành thần linh, vì vậy trong huyết mạch cũng lưu truyền huyết Thần. 

 Núi Thiên Hoang nằm ở tận cùng tòa thành này. 

 Lúc ấy, trong thành Thiên Hoang cổ xưa, có bốn bóng người đang bước trên đường lớn. 

 Một người mặc thanh y trường sam, trông chỉ chừng hai mươi bảy hai mươi tám. Ngũ quan tinh xảo, dung mạo tuấn mỹ đến mức khiến người ta khó dời mắt, giữa chân mày luôn có một luồng phong mang khiến lòng người run sợ. 

 Bên phải hắn là một tráng hán. Thần sắc gã có chút trêu ngươi và cổ quái, ngũ quan thô ráp nhưng hào sảng. 

 Hai người còn lại là hai tuyệt sắc giai nhân, dung nhan hoàn mỹ, phong thái vô thượng. 

 Khí chất của họ khác hẳn nhau. Mỹ nhân bên trái lạnh lùng như băng tuyết, giữa chân mày lại có vẻ anh khí sắc sảo, nổi bật giữa đám đông. 

 Còn người bên phải thì khác thường vô cùng: ngây thơ rực rỡ, ngũ quan kinh diễm, nhìn một cái đã như tiên tử khiến người say đắm. 

 Không cần nói cũng biết, chính là bốn người Lâm Nhất. 

 Cơ Tử Hi và Lâm Giang Tiên quá đỗi chói mắt. Họ vừa xuất hiện trên phố đã khiến không ít người ngoái nhìn. 

 Nhưng chẳng ai dám mù mắt gây chuyện. Dù sao thành Thiên Hoang tụ hội yêu nghiệt khắp nơi, lỡ đâu lại đụng phải kẻ có lai lịch thông thiên thì chỉ có chết. 

 "Đi thẳng lên núi Thiên Hoang luôn à?" Hùng Thiên Nam mở miệng. 

 Họ vừa tới nơi, còn chưa kịp nghỉ ngơi. Nhưng nghe nói núi Thiên Hoang đã mở, nên Hùng Thiên Nan mới hỏi vậy. 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận