Lọc Truyện

Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Diệp Bắc Minh

 "Vậy mà ngươi còn nghĩ ta muốn giết ngươi? Diệp Bắc Minh, ngươi cũng quá coi thường ta, Hạo Thiên Ngọc Hoàng Đại Đế!" 

 Diệp Bắc Minh lại im lặng. 

 Anh truyền âm rất nhanh: "Tiểu Tháp, ông thấy sao?" 

 Tháp Càn Khôn Trấn Ngục trầm ngâm một lúc: "Nhóc con, ta thấy… hẳn không cần thiết phải lừa ngươi đâu. Hơn nữa với trạng thái hiện tại của hắn, dường như cũng chẳng cần thiết." 

 Trong lòng Diệp Bắc Minh đã có tính toán. Anh ngẩng lên nhìn Hạo Thiên. 

 "Mục đích của ngươi là gì?" 

 "Ta muốn ngươi… kết thúc tất cả! Đừng để kỷ nguyên cứ hết lần này đến lần khác bị khởi động lại!" 

 "Chỉ vậy thôi?" 

 "Chỉ vậy còn chưa đủ sao?" Hạo Thiên hỏi ngược. "Ngươi có biết, từ mười tám kỷ nguyên Nguyên Thủy tới nay, có bao nhiêu người coi đây là mục tiêu tối thượng không?" 

 "Diệp Bắc Minh, chỉ cần ngươi đáp ứng ta, đời này lấy việc kết thúc kỷ nguyên làm mục tiêu… ta sẽ nói hết mọi thứ ta biết cho ngươi!" 

 Diệp Bắc Minh gật đầu: "Được, ta đáp ứng ngươi! Ta sẽ tự tay… kết thúc tất cả." 

 "Nói đi. Bí mật của các ngươi là gì?" 

 Nghe Diệp Bắc Minh đồng ý, trong mắt Hạo Thiên lóe lên một tia vui mừng khó nhận ra, nhưng sắc mặt lại càng nặng nề. 

 Hắn ta phất tay một cái. 

 Trong hư không hiện ra một bức họa mênh mông: cảnh thuở khai thiên lập địa, giữa Hỗn Độn sinh ra hai bóng dáng. 

 "Đây là gì?" 

 "Sáng Thế Thần… chẳng phải ngươi đã gặp rồi sao?" Hạo Thiên nói nhạt. "Bàn tay đứt trong tay ngươi, chính là một trong số đó!" 

 "Chúng ta khó khăn lắm mới sát thần được, vậy mà ngươi lại nhảy ra thay đổi chiến cuộc, thay đổi tất cả! Nếu ta đoán không sai, ngươi đã nghe lời nó rồi, đúng không?" 

 Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Ý gì?" 

 "Rất rất lâu về trước, có hai vị thần linh sinh ra từ vũ trụ của chúng ta. Chính chúng dựng nên nhật nguyệt tinh thần, dựng nên đại lục và các giới, cũng dựng nên thần, người, thú, ma, yêu." 

 "Ban đầu, thần linh nhân từ, đại công vô tư. Nhưng rồi chúng ta phát hiện… thần linh chẳng hề nhân từ. Chúng ích kỷ! Tham lam! Khát máu!" 

 "Thiên thần bất tử bất diệt, còn những sinh linh do chúng tạo ra như chúng ta lại phải chịu khổ sinh lão bệnh tử. Theo lời thần linh, từ lúc mới sinh ra, trên người chúng ta đã mang tội nghiệt, phải chuyển thế, chịu hình phạt Luân Hồi!" 

 "Cứ thế trôi qua trọn một kỷ nguyên. Rồi chúng ta phát hiện… thần linh cũng không phải vô địch!" 

 "Vì vậy, nhóm người của kỷ nguyên đầu tiên bắt đầu bước lên con đường giống thần linh, bắt đầu tu luyện! Còn chúng ta… là nhóm thứ hai tiến gần thần linh!" 

 "Chuyện đó thì liên quan gì đến việc các ngươi sát thần?" Diệp Bắc Minh cau mày. 

 Hạo Thiên cười: "Người trẻ, kiên nhẫn một chút." 

 "Ngươi nghĩ thiên thần nhất định đúng sao? Nếu ngươi là con dân dưới tay thiên thần, ngươi sẽ biết sự cướp đoạt của thần linh điên cuồng đến mức nào!" 

 "Kỷ nguyên thứ nhất, tất cả sinh linh… đều trở thành chất dinh dưỡng của thiên thần!" 

 "Từ kỷ nguyên Nguyên Thủy thứ hai trở đi, trong chúng ta có một bộ phận giữ lại ký ức kiếp trước. Chúng ta bắt đầu ẩn mình, khai sáng võ đạo!" 

 "Về sau, chúng ta kinh ngạc phát hiện: theo cảnh giới võ đạo tăng lên, thọ mệnh con người cũng kéo dài không ngừng! Khi cảnh giới võ đạo đạt tới một mức nhất định, liền có thể ngao du trời đất, thọ nguyên vô cùng vô tận!" 

 "Nhưng Sáng Thế Thần không vui." 

 Giọng Hạo Thiên lạnh xuống: "Thần linh chủ động ra tay diệt thế! Tất cả đều chết sạch, võ đạo truyền thừa cũng từ đó mà đứt đoạn!" 

 "Sau đó, hai vị thần linh ấy cảm thấy thiên phú của con người vẫn quá cao, nên đặt thêm một giới hạn cho thọ mệnh." 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận