Diệp Bắc Minh sững sờ: "Ngọc Hoàng Đại Đế?"
Hạo Thiên bật cười: "Đúng vậy! Khi ta lịch kiếp, ta từng đến Trái Đất."
"Hơn nữa còn để lại truyền thuyết bên đó. Cái tên 'Ngọc Hoàng Đại Đế' là hậu nhân Trái Đất gọi ta."
Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Ngươi không đùa đấy chứ?"
Hạo Thiên thản nhiên đáp: "Ngươi nhìn Lăng Tiêu Bảo Điện đi. Ta giống kẻ đang đùa sao?"
Hắn ta đưa tay chỉ về phía trước: "Chỗ ngươi bước vào khi nãy, ngày xưa gọi là Nam Thiên Môn!"
"Con đường lớn ngươi vừa đi qua, từ rất lâu trước đã là phố Long! Sau khi ta lịch kiếp thành công, hàng tỷ thiên thần tới bái lạy!"
"Thấy Lăng Tiêu Bảo Điện sau lưng ta không? Năm đó ta ngồi ngay trên điện ấy, nhận triều bái của hàng triệu thần linh !"
"Ta đã trải qua một vạn bảy ngàn năm trăm kiếp! Cuối cùng mới vấn đỉnh Ngọc Hoàng!"
"Nếu còn ở thời thịnh thế như xưa, ngươi còn chưa đủ tư cách đặt chân tới đây."
"Nhưng nay mọi thứ đã tàn lụi. Ngươi lại tu Thiên Thần Quyết của ta, cuối cùng cũng đủ tư cách đến."
Hạo Thiên nói những lời ấy, giọng đầy ngóng vọng, nhưng trong từng chữ lại lẫn một nỗi quạnh hiu sau khi đại thế khô kiệt, thế gian suy tàn.
Diệp Bắc Minh bật cười.
"Vậy ngươi kể ta nghe lắm chuyện như thế để làm gì? Chẳng phải vẫn muốn giết ta sao."
Hạo Thiên cũng cười, nụ cười lại phảng phất mấy phần bất lực.
"Vì sao ngươi lại nghĩ ta muốn giết ngươi?"
Ánh mắt Diệp Bắc Minh phẳng lặng như mặt nước, không gợn chút sóng: "Các ngươi… chẳng phải ai cũng muốn giết ta ư?"
Hạo Thiên lắc đầu: "Diệp Bắc Minh, ngươi sai rồi!"
"Người khác có thể muốn giết ngươi, nhưng ta thì tuyệt đối không."
"Nếu ta muốn giết ngươi, cần gì truyền Thiên Thần Quyết cho ngươi?"
Câu ấy vừa dứt, đồng tử Diệp Bắc Minh khẽ co lại.
"Thiên Thần Quyết… là do ngươi truyền cho ta?"
"Không thì ngươi nghĩ ai?" Hạo Thiên hỏi ngược.
Diệp Bắc Minh im lặng.
Đúng là anh chưa từng nghĩ tới.
Ngay sau đó, anh buông một câu: "Vậy ngươi tìm ta rốt cuộc để làm gì?"
Hạo Thiên nhấn từng chữ: "Kết thúc tất cả!"
"Kết thúc tất cả?"
"Không sai!" Hạo Thiên gật đầu. "Chỉ ngươi mới có tư cách kết thúc tất cả, cũng chỉ có ngươi mới làm được!"
"Bởi vậy ta mới truyền ngươi Thiên Thần Quyết. Đây là công pháp luyện thể số một thiên hạ!"
Hắn ta dang rộng hai tay, như muốn ôm trọn mảnh đất trời hoang tàn này.
"Ta đem hết thảy của ta tặng ngươi, Diệp Bắc Minh… bao gồm cả Thiên Đình, thế nào?"
"Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là chủ nhân Thiên Đình!"
Diệp Bắc Minh hoàn toàn chấn động: "Ngươi muốn tặng Thiên Đình cho ta?"
"Sao? Ngươi không muốn à?" Hạo Thiên nhìn anh, trong mắt thoáng vẻ trêu chọc. "Thân là người Trái Đất, ngươi hẳn biết Thiên Đình có ý nghĩa gì! Chỉ cần ngươi gật đầu, ngươi chính là Hạo Thiên Ngọc Hoàng Đại Đế đời kế tiếp!"
Diệp Bắc Minh đứng sững tại chỗ.
Mọi thứ quá mức khó tin.
Anh không tài nào hiểu nổi, vì sao Hạo Thiên lại làm vậy.
"Vì sao?"
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!