Lọc Truyện

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương (FULL)

 

 - Trần Thương, rốt cuộc là cậu đang vẽ cái gì? 

 Mạnh Hi trừng to cả hai mắt tò mò hỏi. 

 Trần Thương cười giễu một tiếng: 

 - Việc này sao có thể nói cho cô được? Mua bán cũng phải mấy trăm vạn đấy! 

 Mạnh Hi cười nhạo một tiếng: 

 - Cậu hỏi Van Gogh và Picasso xem thử họ có đồng ý không? 

 Mọi người lập tức cười ha ha, thế nhưng càng thêm tò mò đối với nội dung Trần Thương đang vẽ. 

 Từ trước đến giờ Trần Thương đối với cô Mạnh - ngực to mà không não đều luôn là tha thứ, dù sao khi nhìn thấy cô Mạnh, tâm trạng lại không được tốt cũng bặt vô âm tín. 

 Trần Thương thở dài, nhìn Mạnh Hi, liếc mắt: 

 - Có một thứ gọi là độc quyền hiểu không? 

 Lời này vừa nói, mọi người xung quanh đều lập tức sửng sốt. 

 Độc quyền? 

 Họ đối với chữ này cũng không lạ lẫm gì. 

 Dù sao trong hệ thống chữa bệnh, xin độc quyền là chuyện thường dùng. 

 Thế nhưng... 

 Phần lớn tương đối nhiều ở khoa Đông y. 

 Danh y người ta cho cái toa thuốc, rất hữu hiệu đối với một loại bệnh tật nào đó cũng có thể xin độc quyền. 

 Thế nhưng nếu bác sĩ khoa ngoại họ có thể phát minh độc quyền thì sẽ rất lợi hại. 

 Ví dụ như nghiên cứu ra một loại dụng cụ phẫu thuật mới, hoặc là cải tiến một loại thiết bị phẫu thuật truyền thống, nghiên cứu ra mới thuật thức phẫu thuật, dụng cụ hỗ trợ phẫu thuật, vân vân. 

 Đương nhiên! 

 Họ xin độc quyền cũng kiếm được khá là nhiều tiền. 

 Bởi vì họ có thể trực tiếp hợp tác với công ty dụng cụ y tế, cùng khai phát, nếu như được hoan nghênh thì thật có thể kiếm không ít tiền. 

 Nghe thấy Trần Thương muốn xin độc quyền, lập tức tất cả mọi người hơi hưng phấn và kích động lên. 

 Đầu óc Từ Tử Minh tương đối dễ dùng, vội vàng hỏi: 

 - Chẳng lẽ là... Dụng cụ giá đỡ vòi voi? 

 Trần Thương hài lòng nhẹ gật đầu: 

 - Ừm, không sai, trên cơ bản đã làm tốt. 

 Sau khi nói xong, Trần Thương tiện tay xé một trang giấy ra để lên bàn. 

 Đương nhiên, cái hình này thật ra chính là Trần Thương mô phỏng vật phẩm hệ thống ban thưởng. 

 Sở dĩ anh làm như vậy... 

 Thật chính là đang làm bộ chính mình độc quyền phát minh cái này. 

 Ít nhất sẽ không đến mức quá đột ngột. 

 Ừm, mười hai đồ đần trước mắt, không đúng, là môn đồ. 

 Những người này chính là nhân chứng cho mình. 

 ... 

 Trần Thương nhìn thấy biểu hiện của mọi người, hài lòng thở phào. 

 Anh cảm thấy bản thân mình quá đáng thương. 

 Luôn phải giả vờ thấp kém để tìm kiếm sự cân bằng thích hợp. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận