Nhìn từng đĩa nhỏ này, rồi lại nhìn mọi người trợn mắt há mồm.
Trần Thương thở dài:
- Rượu nho trắng của tôi đâu?
Vào lúc này, có điện thoại gọi đến:
- Trần tiên sinh, suy nghĩ đến việc buổi chiều ngài cần phải phẫu thuật, không mang rượu nho đến cho ngài.
Trần Thương gật đầu:
- Được rồi, cảm ơn!
- Ngày mai ngài muốn ăn món gì?
Trần Thương nghĩ ngợi:
- Đơn giản một chút, 'Phật nhảy tường' đi.
Cúp điện thoại, Trần Thương thở dài.
Bắt đầu một mình tịch mịch ăn uống.
- Ừm, bít tết gan bò này cũng không tệ! Nhưng hơi chín quá!
Mọi người xung quanh nhìn thấy cảnh này, đều lập tức trợn tròn mắt.
Mẹ nó đây là thức ăn ngoài à?
Nhìn hộp cơm cao cấp và món ăn của nước Pháp, từng món từng món, đột nhiên cảm thấy thức ăn cũng không còn thơm nữa!
Nhìn tôm hùm Paris của người ta, nhìn lại miếng gà rán trong chén của mình, một chút cũng không muốn ăn.
Đột nhiên Trần Thương cảm thấy dao nĩa không tiện lắm, dứt khoát dùng dao nhỏ và đũa phối hợp.
Quả nhiên là dùng tốt hơn rất nhiều so với cái nĩa!
Mạnh Hi mở to đôi mắt nhìn chằm chằm vào Trần Thương, hung tợn nói:
- Thổ pháo!
Trần Thương diệu dàng mà tiếp đãi:
- Cô Mạnh, bún ốc ăn ngon không? Ở đây tôi có món ốc nấu với rượu đế của Pháp, có muốn thử không?
- Ai nha, thật ngại quá, chỉ có một miếng, đã bị tôi ăn mất rồi!
Trần Thương bỉ ổi cười lên.
Trêu đến CPU của Mạnh Hi gần như nóng quá, dẫn đến CPU quá tải!
Trần Thương:
- Mọi người đừng lo lắng, nhanh chóng ăn cơm nào!
- Nói thật, hương vị của gan ngỗng này cũng bình thường!
- Ừm, canh cá Marseilles cũng ngon. Nghe nói cá này được vận chuyển bằng đường hàng không.
Một bữa cơm, Trần Thương đã lôi đến thù hận.
Đột nhiên mọi người cảm thấy một chút muốn ăn cũng không có.
Còn Trần Thương thì lại ăn vô cùng vui vẻ.
Một mặt là hương vị thật sự rất ngon, ăn uống no say.
Một mặt khác là nhìn thấy dáng vẻ tức giận của đám người này, trong lòng vô cùng thoải mái.
Cho các người đắc ý!
Ăn xong các món, sau khi Trần Thương thu lại xong các hộp thức ăn, tinh thần sảng khoái đứng dậy vỗ bụng.
Nhìn thấy đức hạnh này của Trần Thương, mọi người giả vờ như không nhìn thấy!
Trần Thương thấy vậy, lập tức cười giễu một tiếng!
Anh có vũ khí ma thuật quyết định!
Không phải các người lạnh lùng à?
Trần Thương dứt khoát lấy ra quyển vở tùy thân và bút, bắt đầu vẽ.
Quả nhiên, Trần Thương vừa lấy ra, mọi người lại tò mò thêm lần nữa.
Thầy Trần này rốt cuộc là đang vẽ cái gì?
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!