Cuối cùng con mụ lắm chuyện cũng đã đi rồi!
Căn phòng cũng đã yên tĩnh trở lại.
Lâm Thanh Viễn quay đầu, nhìn Giang Ninh đầy chân thành: "Giang Ninh, hôm nay cảm ơn cậu đã cứu cả nhà chúng ta! Tính khí mẹ vợ cậu, cậu đừng để bụng nhé!"
Giang Ninh cười, xua tay.
Dù anh ít tiếp xúc với Lâm Thanh Viễn, anh vẫn biết ông bố vợ này dễ chịu hơn hẳn bà mẹ vợ lắm chuyện kia.
Anh mỉm cười: "Không có gì, đây là việc cháu nên làm."
Nghe vậy, lòng Lâm Thanh Viễn cũng ấm lên.
"Nhưng rốt cuộc thứ tấn công chúng ta hôm nay là gì? Giờ có nên báo cảnh sát không?"
Suy cho cùng, Lâm Thanh Viễn chỉ là người trí thức, chưa từng chạm vào những chuyện này.
Sau vụ Huyết Sát tập kích, ông vẫn còn khiếp vía.
Giang Ninh lắc đầu: "Không cần báo, có cảnh sát đến cũng bó tay thôi!"
"Vì sao?"
"Bởi vì những kẻ tấn công chúng ta hôm nay thực ra đã chết từ hai ngày trước. Nói thẳng ra, bọn chúng chỉ là xác biết đi." Giang Ninh giải thích.
"Hả?"
Lâm Thanh Viễn nghe vậy thì trố mắt, mặt đầy kinh ngạc.
Lâm Thanh Trúc bên cạnh không nhịn được hỏi: "Giang Ninh, ý anh là chúng là xác chết?"
"Đúng."
"Tuy anh không biết họ bị ai giết, nhưng anh biết sau khi chết, có kẻ dùng tà thuật khống chế xác của họ, nên mới kéo đến tấn công chúng ta." Giang Ninh nói thêm.
Nghe xong, mặt mũi Lâm Thanh Trúc và Lâm Thanh Viễn đều tái đi.
Mọi thứ xảy ra hôm nay đã vượt khỏi mọi hiểu biết bình thường của họ.
"Vậy tức là phía sau còn có kẻ khác đang nhắm vào chúng ta?" Lâm Thanh Trúc hỏi.
Giang Ninh gật đầu.
"Lạ thật, nhà ta ở Ninh Thành xưa nay có đắc tội với ai đâu, sao người ta lại chơi tới như thế?" Lâm Thanh Viễn nói.
"Đúng đó, ba mẹ em đều hiền lành, còn chị em..." cô em ngực khủng Lâm Hân Hân cũng phụ họa.
"Không đúng, còn thằng súc sinh Lâm Vân Phong nữa!" Lâm Thanh Trúc bỗng nói.
Nghe cô đột ngột nhắc đến cái tên Lâm Vân Phong, mọi người không khỏi lạnh gáy.
Giang Ninh cũng khẽ nhíu mày.
Phải.
Thời gian này ngoài Lâm Vân Phong ra, nhà họ không hề đắc tội với ai.
Còn Lâm Vân Phong lần trước bị Giang Ninh đánh gãy một tay một chân, từ đó bặt vô âm tín.
Giờ lại bất thình lình xảy ra vụ vợ chồng Hồ Tĩnh ra tay, chẳng lẽ tất cả đều do Lâm Vân Phong giật dây?
"Đúng! Chắc chắn là thằng cầm thú đó!"
"Hắn chắc muốn trả thù nhà mình, cướp lại tộc phù!" Lâm Thanh Trúc nói.
Chi thứ năm nhà họ Lâm vẫn luôn quản phần kinh doanh trong nước.
Trước kia, Lâm Thiên Nam đúng là đã thu nạp không ít người tài, âm thầm dùng cho riêng mình.
Nghĩ tới đó, Lâm Thanh Viễn bỗng siết chặt nắm tay.
"Thanh Trúc nói phải, chắc chắn là thằng súc sinh Lâm Vân Phong!"
"Không được, ba phải gọi cho gia tộc ngay lập tức, ba sẽ tố cáo hắn!"
Nghe Lâm Thanh Viễn định gọi cho gia tộc họ Lâm ở Yên Kinh, Lâm Thanh Trúc vội nói: "Ba, giờ có gọi lên gia tộc cũng vô ích, mình không có bằng chứng mà!"
"Vậy cứ để thằng nhãi đó muốn hiếp đáp sao?" Lâm Thanh Viễn tức tối.
Lâm Thanh Trúc im lặng.
Giờ cô cũng không biết phải làm gì; gặp thứ tấn công vốn chẳng phải "người", cô hoàn toàn bó tay.
"Để anh xử lý." Giang Ninh đứng dậy.
Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!