Lọc Truyện

Xuyên Không: Tiên Y Tung Hoành Đô Thị - Giang Ninh

Hai là hai kẻ này đang âm hiểm tính kế, chuẩn bị đối phó Giang Ninh. 

 Trong biệt thự. 

 Vết thương trên mặt Hồ Tĩnh tuy có bớt đi, nhưng vẫn thấy rõ những vệt máu rạch ngang rạch dọc. Trình Thiên Phúc cũng chẳng khá hơn. 

 "Vợ, chẳng lẽ lần này mình chịu thua thật sao?" Trình Thiên Phúc mặt mũi bất phục, nhìn Hồ Tĩnh gằn giọng hỏi. 

 Mặt còn đau, Hồ Tĩnh nói không rõ chữ: "Sao mà chịu?" 

 "Thằng cặn bã đó, giờ mình chưa động vào được chẳng qua vì Tổng đốc tỉnh Giang đang chống lưng cho nó." 

 "Đợi Tổng đốc Chung rời tỉnh Giang, tôi nhất định sẽ trả món nợ máu này!" 

 Hồ Tĩnh thuộc loại hẹp hòi, thù dai đến cùng. 

 Bị Giang Ninh sỉ nhục tới mức ấy, lại thêm đứa con trai duy nhất bị phế, cô ta sao nuốt nổi cục tức. 

 "Nhưng thằng nhãi họ Giang tay chân không tệ, mình đối phó sao đây?" Trình Thiên Phúc hỏi. 

 "Yên tâm! Người biết đánh thì thiếu gì, hắn xếp được hạng mấy? Hơn nữa, bây giờ là thời nào rồi, võ vẽ có ăn thua gì!" 

 Trình Thiên Phúc nghĩ cũng phải. 

 Võ giỏi mấy, có hơn được viên đạn không? 

 Một viên là xong. 

 "Dù sao đi nữa, mấy ngày này cứ im hơi lặng tiếng đã." 

 "Lão Trình, đám vệ sĩ anh mời, có đáng tin không?" 

 Từ sau khi đám vệ sĩ trong sân nhà bị Giang Ninh hạ gục trong im lặng, Hồ Tĩnh bị ám ảnh nặng. 

 Vì thế hai ngày qua, cô bắt Trình Thiên Phúc bỏ ra một khoản lớn, mời bằng được vệ sĩ chuyên nghiệp. 

 Mười mấy người. 

 Phân tán canh gác khắp bốn phía biệt thự, phòng Giang Ninh lại tới tính sổ. 

 "Vợ cứ yên tâm, lần này toàn dân tập võ, tay đấm hạng nhất!" Trình Thiên Phúc cố ý nhấn mạnh mấy chữ sau cùng, để Hồ Tĩnh bớt lo. 

 "Ừ, thế thì tốt." 

 Hồ Tĩnh biết Trình Thiên Phúc làm việc cẩn thận nên tin anh ta. 

 Nói chuyện một lúc, hai người vào phòng thăm Trình Tường. 

 Sân nhà rộng thênh thang, mười mấy vệ sĩ đứng gác nghiêm ngặt. 

 Đám này quả đúng là vai u thịt bắp, nhìn qua đã thấy dữ dằn. 

 Hơn chục người đi tuần qua lại, dòm ngó khắp nơi. 

 Đêm lại phủ xuống. 

 Biệt thự nhà Hồ Tĩnh, sân nhà rộng thoáng, hệ thống đèn cảm ứng bật sáng khắp nơi. 

 Giữa sân sáng choang, bỗng vọng lại một tiếng mèo kêu quái đản tới mức rợn người. 

 Meo… o! 

 Tiếng mèo nghe chối tai, eo éo như tiếng trẻ con khóc trong đêm. 

 Năm vệ sĩ đang tuần tra trong sân nhà giật mình ngoái lại. Không biết từ lúc nào, giữa sân đã xuất hiện một con mèo đen đen kịt. 

 Theo lẽ thường, cổng điện tử của biệt thự nhà Hồ Tĩnh khóa chặt, lại có hệ thống cảm biến bao quanh sân nhà, mèo đen không tài nào lọt vào được. 

 Vậy mà giờ lại có một con mèo đen kỳ quái đứng chình ình ở đó? 

 "Con vật nhỏ này vào đây bằng cách nào?" Một vệ sĩ đầu đinh, thân hình cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, liếc con mèo đen dưới đất rồi nói. 

 Bạn hắn nhún vai: "Ai biết. Chắc mèo hoang bên đường." 

 "Đuổi nó đi, khỏi để nó kêu nghe rợn người." 

 Vệ sĩ vừa nói vừa định tiến lại đuổi mèo đen. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận