Kết quả hôm đó trong giày thể thao lại lọt vào một viên đá nhỏ rất sắc, làm rách da chân cô một chút.
Vì nó nằm ngay dưới lòng bàn chân, lại khá đau, nên cô bỏ cuộc, không chạy sâu thêm vào trong công viên nữa, mà đi lững thững quay về giữa chừng.
Nhìn thấy bức ảnh này rồi, cô thực sự thấy may mắn vì hôm đó mình không chạy vào khu sâu trong công viên.
Nếu hôm đó cô thật sự chạy tới chỗ vắng người trong sâu Công Viên An Khang, e là đã chẳng thể quay lại nổi!
Lão Phương nhìn một lúc bức tường đầy ảnh, rồi quay sang hỏi Cẩu Nhất Vĩ:
"Ông chủ, Từ Chính Lương này xử lý thế nào?"
Cẩu Nhất Vĩ nhíu mày suy nghĩ một hồi rồi nói:
"Người thì giữ lại, còn mấy thứ khác dọn sạch hết cho tao."
Lão Phương gật đầu, lập tức bắt tay thu dọn đống ảnh dán kín tường.
Cẩu Nhất Vĩ dẫn Trương Uyển Thanh bước ra khỏi phòng ngủ:
"Uyển Thanh, giúp anh hẹn gặp Tào Khôn một tiếng. Xem ra anh phải đích thân đi cảm ơn cậu ta rồi."
Vốn dĩ Trương Uyển Thanh không muốn để Cẩu Nhất Vĩ và Tào Khôn có qua lại, nhưng sau khi nhìn thấy bức tường đầy ảnh này, cô thay đổi ý định.
Quả thật phải để Cẩu Nhất Vĩ đích thân đến cảm ơn Tào Khôn một chuyến.
Thậm chí, Trương Uyển Thanh bỗng thấy những gì tối qua Tào Khôn làm với mình cũng không còn quá đáng nữa.
Quá đáng sao?
Chút xíu cũng không quá đáng được chứ!
Nếu không nhờ tin tức Tào Khôn cung cấp, rất có thể trong một ngày nào đó không xa, cô đã bị thằng bệnh hoạn kia "xử" mất rồi!
Đặc biệt là cái ngày cô ra Công Viên An Khang chạy bộ hôm trước, nói là đã đi một vòng quanh Quỷ Môn Quan cũng không ngoa.
Chỉ riêng điểm này thôi, nếu Tào Khôn chịu thì cho dù cô có phải ngất thêm ba lần năm lượt nữa, cô cũng cam tâm tình nguyện.
Trương Uyển Thanh gật đầu:
"Được, vậy để em gọi cho anh ta, xem anh ta có rảnh không."
May mà tối qua ngất xỉu cũng không uổng, ít ra đã xin được cách liên lạc của Tào Khôn. Trương Uyển Thanh tìm số của Tào Khôn, lập tức ấn gọi.
Không lâu sau, điện thoại được kết nối, giọng Tào Khôn vang lên:
"Alo, cô Trương, có chuyện gì sao?"
"Cái này…" Nghe bên đầu dây kia vọng lại những âm thanh là lạ, Trương Uyển Thanh hơi bó tay: "Có phải tôi làm phiền ông chủ Tào không? Hay là để tôi gọi lại sau nhé?"
"Không cần." Tào Khôn nói: "Không ảnh hưởng, cô cứ nói thẳng đi."
"Ờ, là thế này." Trương Uyển Thanh nói: "Ông chủ Tào, Cẩu Nhất Vĩ, muốn hẹn gặp anh một lần, nói là muốn trực tiếp cảm ơn anh."
"À, chuyện đó à." Tào Khôn cười: "Vậy tối đến quán bar của tôi chơi đi, tôi đang ở trường học bài."
"Ơ, học bài?" Trương Uyển Thanh sững người.
"Đúng rồi." Tào Khôn nói: "Không tin à?"
"Không không." Trương Uyển Thanh vội cười: "Đương nhiên tôi tin là anh đang học rồi. Vậy thì… mong ông chủ Tào giữ gìn sức khỏe, đừng học đến hại người, tối gặp nhé."
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!