Lọc Truyện

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Lâm Phong (FULL)

 

 "Rào rào rào~" 

 Đạo pháp chỉ màu vàng óng hệt như một quả sao chổi mang theo một cái đuôi dài thượt bắn ra từ trong hư không, mạnh mẽ cắt ngang chiến trường của hai bên. 

 Đạo pháp chỉ này không hề tầm thường. 

 Bên trên chỉ viết vỏn vẹn hai chữ: Thần Chủ. 

 Đám đông tại hiện trường đều sửng sốt, nhất thời đứng chết trân tại chỗ, ánh mắt đờ đẫn. 

 Khoảnh khắc này. 

 Tất cả mọi người đều biết là Thần Chủ của Đông Thần Sơn đã đến, ông ta không đích thân giáng lâm mà chỉ phát ra một đạo pháp chỉ, mục đích của việc này không nói cũng hiểu, chính là để cảnh cáo đám người Lâm Phong! 

 Mọi chuyện hiện tại đều đã vô cùng rõ ràng. 

 Thần Chủ của Đông Thần Sơn lại một lần nữa cảnh cáo đám người Lâm Phong, nếu như còn dám làm càn, có lẽ giây tiếp theo, vị Thần Chủ đã ngưng tụ Tiên Hồn kia sẽ đích thân giáng lâm! 

 Một nhân vật như vậy một khi xuất hiện thì tuyệt đối sẽ kinh thiên động địa, kẻ mạnh nhất của Thái Hư Giới không phải là nói suông cho vui, vô số chiến tích trong quá khứ, vô số lịch sử đều đã chứng minh sự hùng mạnh của mỗi một vị Thần Chủ! 

 Xét theo một ý nghĩa nào đó. 

 Thần Chủ chính là thần linh cao cao tại thượng của Thái Hư Giới, nhìn xuống vô số chúng sinh. 

 "Lâm Phong!" 

 Một đám người nhìn về phía Lâm Phong, dường như đang dò hỏi ý kiến của anh. 

 Thế nhưng. 

 Lâm Phong lại mặt không cảm xúc, trực tiếp chém ra một kiếm. 

 Chỉ nghe "Xoẹt!" một tiếng, đạo pháp chỉ màu vàng óng kia đã bị chém đứt ngang lưng, hóa thành một đống tro tàn. 

 "Ồ~" 

 Hiện trường lập tức ồ lên xôn xao! 

 Lâm... Lâm Phong vậy mà lại dám chém đứt pháp chỉ của Thần Chủ Đông Thần Sơn, đây là đang khiêu khích uy nghiêm của Thần Chủ, là đang tát một cái thật mạnh vào mặt Thần Chủ. 

 "Đùng!" 

 Giữa bầu trời xám xịt đột nhiên vang lên từng trận sấm sét trầm đục! 

 Ngay sau đó. 

 Mặt trời lặn xuống, ráng chiều tan đi, chân trời đột nhiên tối đen như mực, một trận mưa to tầm tã cứ thế trút xuống rào rào, giữa tiếng cuồng phong gầm thét, phảng phất như tiên linh đang nổi trận lôi đình, muốn giáng thiên khiển xuống nhân gian. 

 "Lâm Phong, cậu thực sự nghĩ mình là Diệp Hiên thứ hai sao?" 

 Một giọng nói bình tĩnh nổ vang bên tai mọi người. 

 Đám đông ngược chiều dòng khí hỗn loạn cuộn trào mà nhìn lên phía trên, giữa trận mưa to tầm tã đó thình lình xuất hiện một bóng dáng mờ ảo chập chờn, đạo vận nhàn nhạt đã che khuất đi tất cả, nước mưa khi đến gần vị trí cách ông ta hai mét đều bị ngăn cách hoàn toàn! 

 Bóng dáng đáng sợ kia cứ thế lơ lửng ở nơi đó, chẳng làm gì cả nhưng lại mang đến cho người ta một cảm giác áp bức khó lòng tưởng tượng nổi, phảng phất như giờ khắc này, đứng trước mặt bọn họ là một vị tiên, một vị tiên linh đang sống sờ sờ! 

 "Đông Thần Sơn... Thần Chủ! Thực sự đến rồi!" 

 Tại hiện trường có người run rẩy lên tiếng. 

 Khoảnh khắc này. 

 Các tu giả đứng xem đến từ các ngọn Thần Sơn lớn đều không hẹn mà cùng cảm nhận được một cảm giác ngột ngạt mãnh liệt. 

 Một người vô cùng đáng sợ đang ở trên cao chăm chú nhìn bọn họ. 

 Nói chính xác hơn, là đang chăm chú nhìn Lâm Phong... 

 Lâm Phong tay cầm Bản mệnh kiếm, mặt không cảm xúc, lạnh lùng nhìn Thần Chủ của Đông Thần Sơn. 

 Không đợi ông ta kịp nói gì. 

 Giây tiếp theo. 

 "Bịch!" 

 Bất luận là lão bộc hay là Lý Long, tất cả mọi người của quân liên minh đều đồng loạt quỳ một chân xuống đất, vô cùng cung kính gầm lớn: 

 "Bái kiến Thần Chủ!" 

 "Bái kiến Thần Chủ!" 

 ..... 

 Thần Chủ không hề bị lay động, lẳng lặng lơ lửng ở nơi đó, giữa bầu trời đêm tối đen như mực khiến người ta khó lòng nhìn rõ được khuôn mặt của ông ta, thế nhưng đôi mắt kia lại đang tỏa ra thần quang, giống như hai vì sao... 

 "Cho cậu cơ hội, không phải là lý do để cậu khiêu khích ta!" 

Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận