Dương Bách Xuyên chỉ nói theo cảm xúc, chứ chẳng hề có ý nhân lúc này đi mua chuộc lòng người.
Mà hắn cũng không cần làm thế.
Có điều hắn không ngờ mọi người lại phản ứng mãnh liệt đến vậy.
Nói xong, hắn lập tức quyết định: "Chỗ này không giống rừng Huyết Dịch. Các ngươi cứ ở lại đây chờ. Ta với Hoan Hoan đi xem thử. Tóm lại, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.”
"Ta…" Thần Mộc lão tổ cuống lên.
Dương Bách Xuyên cắt ngang, giọng dứt khoát: "Cứ vậy đi."
Những người khác nhìn nhau. Dương Bách Xuyên đã đưa ra quyết định, bọn họ nào dám phản bác.
Nhưng trong lòng ai nấy đều ấm lên.
Có mấy ai làm chủ mà chịu đi mạo hiểm vì thuộc hạ?
Hiếm lắm.
Mà Dương Bách Xuyên lại là một trong số ít đó.
"Xuyên đạo huynh…" Thần Nông Việt Minh cũng sững sờ. Hắn ta biết Dương Bách Xuyên nói thật, làm thật.
"Việt Minh đạo huynh, ta đã quyết. Không cần nói thêm. Chỗ này giao cho ngươi." Dương Bách Xuyên nói.
Thần Nông Việt Minh nghiến răng: "Vậy ta đi cùng ngươi.”
Dương Bách Xuyên có thể vì thuộc hạ mà mạo hiểm. Nếu hắn ta không đi, tộc nhân Thần Nông Thị chắc chắn sẽ có ý kiến. Dù hắn ta hiểu rõ, đi tìm cũng chỉ như mò kim đáy bể, tìm được hay không còn chưa chắc, mà dù có tìm ra cũng phải đối mặt nguy hiểm cực lớn. Nhưng Dương Bách Xuyên đã làm đến mức này, hắn ta cũng không còn đường lùi.
Dương Bách Xuyên lại lắc đầu: "Việt Minh đạo huynh vẫn nên ở lại. Chỉ có ngươi từng đến đây, ít nhiều hiểu địa thế. Ta sẽ dẫn người đi. Ngươi cứ yên tâm, nếu ta tìm được ba người của Vân Môn Thần Cảnh, ta tuyệt đối không bỏ mặc người của Thần Nông Thị. Ngươi không yên lòng thì cứ phái một người theo ta là được.
Ngoài ra, các ngươi chờ chúng ta mười ngày. Nếu trong mười ngày ta không quay lại, các ngươi tự tìm cách rời khỏi đây. Khi đó gặp nhau ở bên ngoài."
Nghe vậy, Thần Nông Việt Minh gật đầu: "Cũng được. Hay ta phái thêm hai người đi cùng ngươi?"
"Không cần. Người càng ít càng tốt. Một người là đủ." Dương Bách Xuyên từ chối.
"Được." Thần Nông Việt Minh gật đầu, rồi quay sang một lão giả: "Sư đệ Việt Phong, đệ theo Dương Thần Tôn một chuyến."
"Vâng, sư huynh." Trong tộc nhân Thần Nông Thị bước ra một lão giả gầy gò. Ông ta đến trước mặt Dương Bách Xuyên hành lễ, trầm lặng, gần như không nói lời nào.
"Vậy chúng ta đi." Dương Bách Xuyên nói xong thì gật đầu với Huyền Đồng, ra hiệu giữ đội ngũ cho ổn.
Sau đó, hắn dẫn Hoan Hoan và Thần Nông Việt Phong xoay người rời đi.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!