Lọc Truyện

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên (FULL)

 "Đây là chiến trường, Xuyên đạo huynh nghĩ sao?" Thần Nông Việt Minh đáp. 

 "Vậy giờ làm thế nào?" Dương Bách Xuyên hỏi. 

 Thần Nông Việt Minh nói: "Chờ một lát xem. Nếu không có động tĩnh thì tiếp tục đi. Dị loại ở đây cũng không phải con nào cũng chủ động công kích người." 

 "Vậy còn được." Dương Bách Xuyên gật đầu. 

 Cả đoàn dừng tại chỗ khoảng mười phút. Không có bất kỳ động tĩnh nào, cũng không nghe thêm tiếng lạ. 

 Mọi người thở phào, nhưng lại có chút… hụt hẫng. 

 Vì sao? 

 Vì bọn họ vào trường Quỷ Mị Chiến Hồn là để kiếm tài nguyên tu luyện. Mà tài nguyên ở đây chính là tinh thể Thần Hồn trong cơ thể Quỷ Mị. 

 Theo lời Thần Nông Việt Minh, thứ đó còn có thể chứa mảnh ký ức của Tu La và Cổ Chiến Hồn. Nếu thu được, chắc chắn có lợi cho tu luyện. 

 "Đi thôi. Ai nấy cẩn thận, tùy cơ ứng biến." Dương Bách Xuyên dặn một câu, rồi cùng Thần Nông Việt Minh tiếp tục tiến lên. 

 Đi một mạch ba canh giờ. 

 Suốt dọc đường, không nghe thêm tiếng gì, cũng chẳng thấy bất thường nào xảy ra. 

 Nhưng chỉ ba canh giờ thôi mà ai nấy đều phải cảnh giác cao độ, thần kinh căng mãi không thả, nên cũng mệt rã rời. 

 Cuối cùng họ đến trước một vách núi, tương đối bằng phẳng. 

 Dương Bách Xuyên lên tiếng: "Việt Minh đạo huynh, bảo mọi người dừng lại nghỉ một lát đi." 

 "Cũng được." Thần Nông Việt Minh gật đầu. 

 Sau đó Dương Bách Xuyên quay sang Huyền Đồng: "Huyền Đồng, cho mọi người nghỉ ngơi một chút, nhưng phải cảnh giác xung quanh." 

 "Vâng, Thần Tôn, ta đi sắp xếp." Huyền Đồng lĩnh mệnh rời đi. 

 Dương Bách Xuyên quan sát bốn phía, rồi không nhịn được nói với Thần Nông Việt Minh: "Việt Minh đạo huynh, chúng ta đi chắc cũng hơn trăm dặm rồi. Ngươi có thấy Huyết Vụ càng lúc càng dày không? Tầm nhìn còn chưa tới hai mươi mét." 

 Thần Nông Việt Minh gật đầu: "Đúng vậy. Thần thức lại không dùng được, mắt thường cũng chỉ thấy chừng mười lăm mét. Nhưng chuyện này cũng bình thường. Trường Quỷ Mị Chiến Hồn vốn là nơi khó lường, hoàn cảnh thay đổi từng lúc. Lần trước ta từng đến, nhưng đã lâu rồi. Trong màn sương này cũng khó phân biệt đường, mà nói cho đúng thì chẳng có đường nào cả, chỉ đành đi một bước tính một bước." 

 Hai người còn đang nói, Huyền Đồng và một tộc nhân gia tộc Thần Nông Thị đã cùng lúc bước nhanh tới, sắc mặt nặng nề. 

 "Thần Tôn, xảy ra chuyện rồi!" 

 "Việt Minh sư huynh, xảy ra chuyện rồi!" 

 Hai giọng gần như vang lên cùng lúc. 

 Những người khác cũng tụ lại. 

 Tim Dương Bách Xuyên trầm xuống, linh cảm chẳng lành ập tới. 

 "Chuyện gì?" Hắn lập tức hỏi. 

 "Trong đội ta thiếu ba người." Huyền Đồng nói. 

 "Thiếu ai?" Dương Bách Xuyên hỏi gấp. 

 "Thạch Cảm Đương, Thoán Thiên Hầu và Thiên Hạc." Huyền Đồng đáp. 

 Dương Bách Xuyên lạnh giọng: "Sao lại thiếu? Mất từ lúc nào?" 

 "Không ai biết. Ba người họ một đội nhỏ đi cuối cùng. Phía trước họ là đội Sa Hồ bà bà, Medusa và Hùng Du Thiên. Ta hỏi rồi, bọn họ nói hoàn toàn không hề hay biết. Chỉ đến lúc vừa dừng lại nghỉ mới phát hiện ba người Thạch Cảm Đương đã biến mất." Huyền Đồng giải thích. 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận