Lọc Truyện

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên (FULL)

 

 Sắc mặt Dương Bách Xuyên lại âm trầm đến đáng sợ. 

 Hắn đảo mắt qua Đoạn Thân Cương và vợ chồng Kim Cương Âm Dương, lạnh lùng nhả từng chữ: "Các ngươi vẫn chưa quên thân phận cũ sao? Vẫn tưởng mình là Kim Cương của Thiên Thánh Điện à." 

 Dứt lời, khí tức trên người hắn bùng nổ. Khế ước chủ tớ bị hắn cưỡng ép khởi động. 

 "A! Chủ nhân tha mạng!" 

 Đoạn Thân Cương cùng hai người kia lần lượt quỵ sụp xuống đất. Dưới khế ước chủ tớ, lực trói buộc như khoan thẳng vào nguyên thần, chỉ với một ý nghĩ của Dương Bách Xuyên, bọn họ lập tức hồn phi phách tán. 

 "Các ngươi quên thân phận của mình rồi, hay là ta đối với các ngươi quá tốt?" Giọng hắn càng lúc càng lạnh, lạnh đến mức rợn người. 

 "Hỏi thử đi, hôm nay nếu ta không có thực lực, rơi vào tay Diệp Hàn Băng thì hắn sẽ tha cho ta sao?" 

 Hắn dừng lại một nhịp, rồi nói tiếp: "Ta nhắc lại lần nữa. Các ngươi không còn là Kim Cương của Thiên Thánh Điện thuộc Thiên Điện 33 nữa. Các ngươi là nô bộc dưới trướng ta. Năm đó ta giữ các ngươi lại là vì coi trọng tu vi thực lực, muốn các ngươi làm việc cho ta. Nhưng xem ra cũng chẳng cần giữ nữa. Đến giờ các ngươi vẫn chưa hiểu ai mới là chủ nhân, ai nắm sống chết của các ngươi. Vẫn còn mơ về Thiên Điện 33? Được, ta sẽ thành toàn cho cái gọi là sự trung nghĩa của các ngươi." 

 "Không, không, không, chủ nhân tha mạng! Là thuộc hạ hồ đồ, chủ nhân tha mạng, thuộc hạ sai rồi." Đoạn Thân Cương cảm nhận rõ sát khí tử vong trào lên từ tận đáy nguyên thần, cuối cùng mới tỉnh ngộ. Hắn ta đã sai ngay từ lúc mở miệng cầu tình. Người hắn ta phải dốc lòng hiệu trung bây giờ là Dương Bách Xuyên, sống chết đều nằm trong một ý nghĩ của đối phương. 

 "Xin chủ nhân tha mạng, chúng ta sai rồi." Vợ chồng Kim Cương Âm Dương cũng sực tỉnh, vội vàng nối nhau cầu xin. 

 Ba người bị hắn hành đến mức lăn lộn trên đất, mồ hôi lạnh túa ra, cuối cùng cũng nhận rõ hiện thực. 

 "Ba vị đạo huynh không cần cầu hắn! Pháp Tôn đang ở Chư Thần Vực. Ta mà chết, Pháp Tôn chắc chắn sẽ biết. Đến lúc đó Dương Bách Xuyên sẽ là kẻ tiếp theo…" 

 Ầm! 

 "Lắm mồm!” 

 Dương Bách Xuyên vung tay một chưởng đập thẳng lên người Diệp Hàn Băng. Hắn ta còn chưa kịp phát ra tiếng kêu đã bị đánh đến hồn phi phách tán. 

 Hắn tiện tay thu nhẫn trữ vật của Diệp Hàn Băng về, thần thức quét qua, trong lòng bật cười. Qủa nhiên Tu La Quả được cất trong nhẫn trữ vật của đối phương. 

 Bên trong còn có không ít thiên tài địa bảo, nhưng lúc này hắn chẳng rảnh mà lật xem. Trước mắt vẫn phải xử lý Đoạn Thân Cương và hai người kia. 

 Không khí yên phăng phắc. 

 Lúc này Huyền Đồng mới lên tiếng: "Thần Tôn bớt giận. Đoạn Thân Cương cùng hai người kia cũng chỉ nhất thời hồ đồ. Xin Thần Tôn cho bọn họ một cơ hội. Thuộc hạ tin họ sẽ biết quý trọng cơ hội được ở bên Thần Tôn về sau." 

 Dương Bách Xuyên: "Nhớ cho kỹ. Không có Kim Cương gì hết. Về sau các ngươi chỉ là ba nô bộc dưới trướng ta. Còn có lần sau, giết không tha." 

 “Cảm ơn chủ nhân.” 

 Ba người lồm cồm bò dậy, liên tục dập đầu cảm tạ. Ai nấy mồ hôi ướt sũng như vừa bị vớt từ dưới nước lên. Vừa rồi khí tức trên người Dương Bách Xuyên quá kinh khủng, lại thêm uy lực khế ước chủ tớ khiến họ nếm trọn mùi vị cái chết. Những ý nghĩ lén lút trong lòng cũng bị dập tắt sạch sẽ. 

 Thật ra Dương Bách Xuyên cũng chẳng định giết họ. Hắn chỉ muốn cảnh cáo mà thôi. 

 Khó khăn lắm mới thu phục được ba tên tay chân siêu cấp, hắn nào nỡ giết thật. Huyền Đồng đã đưa cho hắn một bậc thang, hắn đương nhiên thuận thế mà xuống. 

 Trong lòng hắn cũng khá hài lòng với Huyền Đồng, biết nhìn ý, biết nắn mạch. 

 Còn việc cảnh cáo Đoạn Thân Cương và vợ chồng Kim Cương Âm Dương, hắn đã muốn làm từ lâu. Từ ngày thu phục xong, hắn ném họ ở Vân Môn Thần Cảnh. 

 Ba người tự phụ tu vi cao, trước mặt đệ tử Vân Môn còn ra vẻ ta đây. Lần này họ dám mở miệng xin cho Diệp Hàn Băng, vừa hay cho hắn một cái cớ. Hắn cần họ hiểu rõ, ở dưới tay hắn thì đừng hòng ăn không ngồi rồi. 

 Từ lúc vào Chư Thần Vực, ba người này gần như chẳng mấy khi ra sức. Không hề chủ động, chẳng có giác ngộ của kẻ làm thuộc hạ. Việc gì cũng để Huyền Đồng lao lên trước. 

 Điều đó khiến Dương Bách Xuyên rất không vừa mắt. Hắn tin sau cú gõ này, họ sẽ biết phải làm gì. 

 Nếu vẫn không biết điều thì hắn cũng chẳng ngại tiễn họ đi. Cao thủ mà không chịu xuất lực, chỉ muốn há miệng chờ sung, không có chuyện đó đâu. 

 Thực ra ngoài cảnh cáo ba người này, hắn cũng tiện thể cảnh cáo những người khác luôn. 

 Phần lớn người bên cạnh hắn đều là năm xưa hắn cưỡng ép thu phục. Không chừng vẫn có kẻ ôm tâm tư khác. Vì vậy, gõ ba người này là cần thiết. 

 Xét cho cùng, họ lại là ba kẻ mạnh nhất dưới trướng hắn. Hiệu quả rất rõ rệt. 

 Dương Bách Xuyên liếc nhìn một vòng, thấy những người khác đều lộ vẻ kính sợ. Hắn khá hài lòng. 

 Đôi khi những cú gõ như vậy là bắt buộc. Giống như đám người già từng thuộc Thần Điện Càn Khôn năm xưa, do hắn sơ suất, để lúc hắn không có mặt rồi đệ tử Vân Môn vừa phi thăng lên lại bị khinh bỉ, thậm chí còn bắt nạt cả nữ nhân của hắn. 

 Chỉ vì hắn quá dễ nói chuyện, hoặc nói đúng hơn, hắn không để ý lắm đến tôn ti lễ nghi, nên mới xảy ra chuyện người thân bạn bè của đệ tử Vân Môn bị mỉa mai châm chọc. 

 Với đám cường giả Thiên Đạo quy tắc bên cạnh, Dương Bách Xuyên càng hiểu phải siết chặt hơn. Một khi xảy ra rối loạn thì sẽ không thể bù đắp được. 

 Nhoáng cái, người của Thiên Điện 33 lại bị diệt sạch. Kẻ địch của hắn cũng bớt đi một đám. 

 Nhưng hắn cũng biết, lời Diệp Hàn Băng nói không sai. Pháp Tôn Hợp Đạo của Thiên Điện 33 chắc chắn đang ở đây. 

 Trước đó hắn giết người của Cửu Lê tộc, trước sau gì thì cường giả Hợp Đạo của Cửu Lê tộc cũng sẽ tìm hắn. Một người tìm hay hai người tìm cũng chả khác gì nhau. 

 Thích đến thì đến. 

 Trước mắt làm xong việc đã. 

 Bên này xong rồi, cũng nên qua xem bên Thần Nông Việt Minh thế nào. 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận