Lọc Truyện

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên (FULL)

 

 "Thật ra cũng chẳng phải biện pháp gì ghê gớm. Chỉ là bài học bằng máu của các bậc tiền bối qua bao đời rồi đúc kết thành kinh nghiệm thôi. Trước hết phải tìm được Huyết Hồn Sâm, sau đó mới tính chuyện đối phó cộng sinh dị loại. 

 Chỉ riêng điều đầu tiên đã đủ chặn chân vô số người rồi. Bởi Huyết Hồn Sâm biết di chuyển, biết chạy, lại cực kỳ nhạy cảm. Thường còn chưa kịp tìm thấy thì nó đã trốn mất dạng. 

 Vì vậy, bình thường bọn ta tìm Huyết Hồn Sâm đều dùng cách trực tiếp nhất, cũng là cách ngu nhất, rải lưới bằng người. Mọi người chọn một khu vực, rồi tản ra bằng sức người, tạo thành vòng vây, sau đó từ từ thu hẹp. Ví dụ tấm lưới này phủ trong phạm vi mười dặm, nếu may mắn trong mười dặm ấy có một cây Huyết Hồn Sâm thì lập tức triển khai bắt giữ. Còn thứ phải đối mặt trong quá trình đó chính là sinh vật cộng sinh của nó." 

 "Vậy nếu trong mười dặm không có thì sao?" Dương Bách Xuyên nghe xong, thật sự chẳng biết khen kiểu gì. 

 "Nếu không có thì chỉ có thể nói là số đen. Vậy thì sang bãi khác, rải lưới lần nữa, tìm tiếp. Ta đã nói rồi, tìm Huyết Hồn Sâm vốn là dựa vào vận may." Thần Nông Việt Minh đáp. 

 Dương Bách Xuyên trợn mắt: "Không còn cách nào khác à?" 

 Thần Nông Việt Minh lắc đầu: "Đây là cách đơn giản mà hiệu quả nhất. Những cách khác cũng chẳng có gì hay ho." 

 Dương Bách Xuyên vẫn không chịu: "Không thể dùng bí pháp kiểu như thần thức để dò tìm sao?" 

 Thần Nông Việt Minh lại lắc đầu: "Trong rừng Huyết Dịch, thần thức của chúng ta đều bị cách ly. Cho dù thần thức dùng được thì độ nhạy của khứu giác Huyết Hồn Sâm còn vượt xa cả thần linh ở cấp bậc Thiên Đạo quy tắc. Vô dụng thôi. Đợi ngươi dùng thần thức quét thì thấy nó rồi chạy tới, biết đâu nó đã ở cách trăm dặm.” 

 "Vậy tức là rải lưới bằng người đúng là cách ngu duy nhất mà hữu hiệu." Dương Bách Xuyên cười khổ. 

 "Chứ còn gì nữa." 

 "Ta nghĩ thêm đã. Nhất định còn cách khác." 

 "Ngươi cứ nghĩ đi, ta thì chịu, nghĩ không ra." 

 "Ta không tin lại bó tay thế này." 

 "Đây là kinh nghiệm các thế lực lớn tổng kết qua bao đời tiền bối đấy." 

 "Huyết Hồn Sâm nhiều không?" 

 "Cái đó thì thật sự khó nói." 

 Dương Bách Xuyên và Thần Nông Việt Minh vừa đi vừa trao đổi. Dưới sự dẫn đường của Thần Nông Việt Minh, bọn họ tiến về nơi được cho là có Huyết Hồn Sâm. 

 Khoảng ba ngày sau, họ mới tới nơi. 

 Chủ yếu vì rừng Huyết Dịch quá khắc nghiệt, đoàn người không thể đi nhanh. Dù vậy, nhờ cảm tri của Hùng Hoan, họ mới né được không ít hiểm nguy, cuối cùng cũng đến đích sau ba ngày. Nếu không, e rằng còn chậm hơn nữa. 

 "Đến rồi." 

 Thần Nông Việt Minh chỉ về phía trước, một biển rừng mênh mông bất tận. 

 Trong mắt Dương Bách Xuyên, khu rừng này khác hẳn những nơi họ đã đi qua. Vẫn là sắc đỏ, nhưng lẫn thêm một tầng đỏ đen. Cảm giác đè nặng, u ám hơn hẳn. Cổ thụ vươn cao ngút mắt, cây lớn cây nhỏ xen kẽ, lại còn có vô số thực vật kỳ dị khác mọc chen chúc. 

 "Khu rừng này không có tên sao?" Dương Bách Xuyên hỏi. 

Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận