Đối mặt với Dương Bách Xuyên vừa đột phá, đặt chân vào Thiên Đạo quy tắc tứ trọng, đám Cửu Lê tộc ở Thiên Đạo tam trọng không khác nào giấy mục, chạm một cái là nát.
Ngay cả khi còn ở Thiên Đạo tam trọng, hắn đã có thể dễ dàng giết chết Thiên Đạo tứ trọng, lại còn dám liều mạng với kẻ Thiên Đạo ngũ trọng. Huống chi hiện giờ hắn đã thật sự bước vào Thiên Đạo tứ trọng.
Trong tình thế ấy, đúng là sói lạc bầy cừu. Chỉ trong chớp mắt, máu đã văng tung tóe, người ngã ngựa đổ.
Nhoáng cái, Dương Bách Xuyên đã xử gọn tám Thiên Đạo của Cửu Lê tộc.
Trong đó có sáu Thiên Đạo tam trọng, hai tứ trọng.
Giết xong, hắn mới chạm mặt cường giả Thiên Đạo ngũ trọng của Cửu Lê tộc.
“Dương Bách Xuyên! Ta sẽ băm ngươi thành trăm mảnh." Cửu Lê Huyền Dương nhìn tám Thiên Đạo quy tắc của Cửu Lê tộc bị giết thì tim như bị ai xé, hắn ta gào lên đến khàn cả giọng.
"Yên tâm, ngươi cũng chạy không thoát." Một mình Dương Bách Xuyên đối đầu hai tên Thiên Đạo quy tắc ngũ trọng của Cửu Lê tộc, vậy mà vẫn còn rảnh miệng đáp trả Cửu Lê Huyền Dương.
"Giết cho ta! Giết hắn!”
Mắt Cửu Lê Huyền Dương đỏ ngầu. Đó là Thiên Đạo quy tắc.
Sáu tam trọng, hai tứ trọng, Cửu Lê tộc phải tốn bao nhiêu năm, bao nhiêu tài nguyên mới nuôi nổi?
Mất một người thôi cũng đã đau như rút máu. Vậy mà chỉ trong nháy mắt, Dương Bách Xuyên đã chém chết tám người.
Cơn đau ấy khiến tim hắn ta co thắt, từng nhịp tim như bị bóp nghẹt.
Trong tiếng gầm giận dữ, Cửu Lê Huyền Dương phát cuồng. Thần quang lóe lên trong tay hắn ta, một vật xuất hiện.
Vật ấy ánh bạc lấp lánh, hình dáng lại giống một chiếc quạt lá chuối.
Cùng lúc, Dương Bách Xuyên cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, khí tức ngang hàng với bùa Hắc Ám Quy Tắc trong tay hắn.
Mi mắt hắn giật mạnh.
Không tầm thường.
Không cần nghĩ cũng biết, chiếc quạt bạc trong tay Cửu Lê Huyền Dương đang cất giấu Khí Chi Lực thuộc cực hạn của quy tắc.
Còn thuộc tính gì thì tạm thời chưa rõ.
"Nguyên Khí Chi Phong, chết cho ta!"
Cửu Lê Huyền Dương lập tức áp sát chính diện Dương Bách Xuyên, gầm lên rồi phất mạnh chiếc quạt.
Cùng khoảnh khắc ấy, đám cường giả Cửu Lê tộc đang vây công hắn như có giao ước, đồng loạt lùi ra.
"Vù… vù…"
Cuồng phong bỗng dựng lên từ hư không.
Đến lúc này Dương Bách Xuyên mới xác định được thuộc tính chiếc quạt trong tay Cửu Lê Huyền Dương, đó là Phong Chi Khí Lực.
Hễ là Khí Chi Lực thì tuyệt đối không thể coi thường.
Mi mắt Dương Bách Xuyên giật liên hồi. Hắn không do dự, lập tức triệu hồi chuông Hỗn Độn rồi úp thẳng lên người mình.
"Boong!”
Tiếng chuông vang rền khắp chiến trường. Kim quang rực rỡ, khắc văn xoay chuyển như nước chảy.
Và hắn cũng nhìn thấy, sau khi Cửu Lê Huyền Dương phất chiếc quạt, một dải gió như mây cuộn tản ra, lao thẳng về phía hắn rồi nhanh chóng phủ xuống hắn.
Không, chính xác hơn là phủ lên chuông Hỗn Độn.
Ngay sau đó, tiếng chuông lại dội lên dữ dội.
Dương Bách Xuyên ở trong chuông cũng cảm thấy một luồng lạnh buốt xuyên qua da thịt.
Mơ hồ, hắn thấy vô số dòng khí mảnh như tơ, dày đặc không đếm xuể, quấn lấy chuông Hỗn Độn.
Chỉ trong chớp mắt, khắc văn trên chuông bị đánh tan.
"Boong!”
Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!