Rồi khắp bốn phía liên tục có thần quang lóe lên. Gia tộc Xi Vưu, gia tộc Cổ Vu, Ngũ Hành Gia Tộc của Thiên Tộc, cùng ba nhà còn lại trong tứ đại ngoại đạo, tất cả cũng đều tới.
Thoáng chốc mười bốn đại thế lực tề tựu. Lần này Cơ gia không đến, nếu không đã thành mười lăm.
Từng nhà từng nhà xuất hiện, vây chặt Dương Bách Xuyên cùng mọi người. Thế nhưng bọn họ như có ngầm hiểu, tất cả đều dừng lại ở ngoài ngàn mét.
Ánh mắt bọn họ, đồng loạt dán vào Thái Thượng Đan Lô bên cạnh Dương Bách Xuyên.
Dương Bách Xuyên nhìn rõ hết thảy, trong lòng thầm thở dài. Quả nhiên là bị Đan Kiếp kéo tới.
Tình hình không ổn. Từ ánh mắt đám người kia, hắn thấy rõ thứ thần sắc như sói đói ngửi thấy mùi máu.
Hắn không ngờ chỉ một lò đan lại có thể khiến gần như toàn bộ thế lực tiến vào thế giới Chư Thần Vực kéo đến.
Chỉ là còn phải xem bọn họ có định cướp đan hay không.
Đúng lúc này, người đầu tiên cất tiếng.
"Dương Bách Xuyên, Tu La Thần Thụ biến mất, nữ nhân bên cạnh ngươi lại xuất hiện, trời đất còn sinh dị tượng. Chẳng lẽ ngươi không nên cho chúng ta một lời giải thích sao?"
Giọng Cửu Lê Huyền Dương vang rền khắp không gian.
"Giải thích cái tổ tông nhà ngươi!" Dương Bách Xuyên chửi thẳng.
"Ta tự luyện đan, trời sinh dị tượng thì cũng chỉ là Đan Kiếp thôi. Ngươi mù à, nhìn không ra sao?"
Cửu Lê Huyền Dương: "Ngươi nói gì cũng tính hết chắc? Trước đó mấy nhà chúng ta hợp tác, dựa trên sự hợp tác ấy, rõ ràng ngươi đã nhặt được trọng bảo. Hôm nay nói thế nào cũng phải chia cho Cửu Lê tộc ta một phần. Bằng không, ta tuyệt đối không bỏ qua."
Rõ ràng hắn ta biết thừa là Đan Kiếp, nhưng vẫn cố tình hỏi vặn, bắt đầu dây dưa. Mục đích chỉ có một, chia chác.
Sở dĩ Cửu Lê Huyền Dương dám nói cứng như vậy, là vì hắn ta đã thấy các thế lực kéo tới đông đủ. Trong tình huống này, Dương Bách Xuyên rất khó chiếm ưu thế.
Chuyện các thế lực Thần giới liên thủ cướp bảo vật đâu phải chưa từng xảy ra.
"Không sai." Chung Sát của Quỷ Thần Giới cũng lên tiếng, giọng điệu đầy ý áp tội.
"Đã có bảo vật, chúng ta đều là thành viên Đại Đạo Điện, đương nhiên phải cùng tiến cùng lui, có phúc cùng hưởng. Dương Thần Tôn, lấy đan dược ra đi, để chúng ta mở mang kiến thức?"
"Dương Thần Tôn đã có bảo vật, mở đan lô cho mọi người nhìn một chút cũng tốt mà.”
"Đúng, lý nên như vậy. Chúng ta chỉ xem thôi."
Những kẻ tiếp lời là người của Ngũ Hành Gia Tộc của Thiên Tộc.
Các thế lực còn lại tuy chưa nói, nhưng ánh mắt thì cùng một ý. Miệng nói xem, thực ra đã chuẩn bị cướp.
Dương Bách Xuyên ngửa mặt cười lớn: "Các ngươi đúng là trơ trẽn! Được, muốn xem thì cứ qua đây mà xem."
Vừa dứt lời, Phong Vân Vũ Dực sau lưng hắn lóe lên. Hắn lập tức mở lĩnh vực Vân Hải. Lấy hắn làm trung tâm, một thế giới mây mù trong phạm vi vạn mét nhanh chóng hình thành.
Rừng Huyết Dịch vốn đã cách tuyệt thần thức, mọi người chỉ có thể dựa vào mắt thường. Giờ lĩnh vực Vân Hải vừa phủ xuống, tầm nhìn lại càng bị chặn. Trước mặt chỉ còn một màn sương mù mênh mang, chẳng thấy rõ gì nữa.
Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!