Lọc Truyện

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên (FULL)

 Dương Bách Xuyên mở mắt. Sắc mặt hắn nặng như chì, vẫn không tìm được gì. 

 Hắn quay đầu lại, thấy Thần Nông Việt Minh, Cửu Lê Huyền Dương, Diệp Hàn Băng và Chung Sát đang đi tới. 

 Rõ ràng bọn họ đã kết thúc, thành công đoạt được Tu La Quả. 

 Nhưng công lao này vốn là của Hùng Hoan. 

 Dương Bách Xuyên không biết trước đó Hùng Hoan đã dùng cách gì, nhưng hắn chắc chắn việc Thần Nông Việt Minh thuận lợi kết thúc có liên quan trực tiếp đến chuyện nàng lao vào Huyết Quang và đã làm gì đó với Thụ Hồn. 

 Thần Nông Việt Minh cũng đã nhìn thấy cảnh nữ thuộc hạ bên cạnh Dương Bách Xuyên lao vào Huyết Quang. Nghĩ lại, hắn ta càng tin nàng đã làm gì đó khiến Thụ Hồn biến mất, áp lực từ Huyết Đằng cũng theo đó tan đi. 

 Nói thẳng ra, từ lúc nàng xông vào Huyết Quang, uy lực Huyết Đằng đã như bị rút sạch. 

 Nhờ vậy, lần hợp tác này mọi người thu được chín quả Tu La Quả. 

 Chỉ có điều nữ tử bên cạnh Dương Bách Xuyên đã biến mất. 

 Xông vào Huyết Quang rồi biến mất, chẳng khác nào bị Tu La Thụ Hồn nuốt mất. 

 Điều khiến Thần Nông Việt Minh khó hiểu là, theo lẽ thường, Thụ Hồn nuốt một cường giả Thiên Đạo quy tắc ngũ trọng cũng chẳng phải chuyện lớn, không thể nào ảnh hưởng đến sức chiến đấu. 

 Vậy mà lần này nuốt nữ thuộc hạ của Dương Bách Xuyên xong, uy lực Huyết Đằng lại tiêu tán. 

 Không hợp lý. 

 Nhưng đã xong việc thì phải giữ lời. 

 Chia Tu La Quả, hoàn thành Đại Đạo Huyết Thệ. 

 "Dừng lại đi." 

 Dương Bách Xuyên trầm giọng nói với Đoạn Thân Cương và vợ chồng Kim Cương Âm Dương. Hắn biết vô dụng rồi, cường độ công kích của ba người hắn rõ hơn ai hết, vậy mà trên thân cây không hề có lấy một dấu vết nào. 

 Ở Chư Thần Vực, Tu La Thần Thụ hay bất kỳ sinh linh nào cũng đều quỷ dị và cường đại nên hắn cũng đã lường trước được đòn tấn công không có tác dụng. 

 Thấy Thần Nông Việt Minh và đám người kia đi tới. 

 "Dương Thụ Tôn, ta rất lấy làm tiếc khi tổn thất một cường giả dưới trướng.” 

 Thần Nông Việt Minh lên tiếng. 

 Thật ra ai cũng hiểu, e rằng nữ tử bên cạnh Dương Bách Xuyên xong rồi. Danh tiếng Tu La Thần Thụ ở Chư Thần Vực cũng thuộc loại khiến người ta kiêng dè. 

 Dĩ nhiên, ngoài Thần Nông Việt Minh ra, ba kẻ còn lại lại có chút hả hê. Họ chỉ mong Dương Bách Xuyên tổn thất thêm người, tốt nhất là chết luôn. 

 Sắc mặt Dương Bách Xuyên âm trầm như nước, tâm trạng cực kỳ tệ. Ba kẻ kia nhìn mà trong lòng khoái chí. 

 Chỉ có Thần Nông Việt Minh trầm ngâm, rồi quay sang Diệp Hàn Băng và Chung Sát nói: "Hai vị đạo huynh, lấy phần của Dương Thần Tôn ra đi." 

 Có Đại Đạo Huyết Thệ ràng buộc, dù Chung Sát và Diệp Hàn Băng có không muốn cũng không dám nuốt lời. Họ miễn cưỡng lấy ra ba quả Tu La Quả, đưa tới. 

 Dương Bách Xuyên phất tay thu lại, trong lòng càng thêm khó chịu. 

 Hắn được phần lớn nhất, nhưng chẳng vui nổi. 

 Bởi Hùng Hoan đã không còn nữa, hoặc nói đúng hơn đã bị Tu La Thần Thụ nuốt mất. 

 Thần Nông Việt Minh vốn còn muốn nói thêm vài câu, nhưng thấy hắn chẳng có tâm trạng nên cũng không nhiều lời, chắp tay cáo từ: "Việc đã xong, tại hạ xin phép." 

 "Bảo trọng." 

 Dương Bách Xuyên cuối cùng cũng đáp lại một câu. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận