Lọc Truyện

Tuyệt Thế Dược Thần - Diệp Viễn (FULL)

 Thế nên khi hắn nhìn thấy Thanh Dao đánh lén Vân Sơn, toàn thân đều điên rồi. 

 "Không muộn không muộn, vừa đúng lúc! Ha ha, bổn tọa còn chưa chết, ngươi khóc tang hử?" Vân Sơn cười nói. 

 Diệp Viễn không nói. 

 Vân Sơn không chết được, nhưng sinh mệnh lực của hắn hao tổn rất nghiêm trọng, lại thêm trọng thương, sau này chẳng khác nào phế nhân. 

 Cho dù Diệp Viễn đạt tới trình độ Nhất Niệm Vạn Hoa Khai cũng rất khó tu bổ thương thế này. 

 Vết thương của Vân Sơn và Hắc Dương là trao đổi với thiên đạo, dùng sinh mệnh đổi lấy lực lượng. 

 Trừ khi Diệp Viễn có thể nghịch thiên sửa mệnh, bằng không sau này Vân Sơn chẳng khác nào người thực vật. 

 Đối với một Chúa Tể đứng đầu sở hữu địa vị và thực lực vô thượng mà nói, chuyện này còn khó chịu hơn cái chết. 

 Nhưng Vân Sơn không thèm để ý. 

 Lão thấy Diệp Viễn là thật lòng vui sướng: "Ha ha, không ngờ ngươi mới trải qua trăm năm mà đã có thể đạt được thành tựu như vậy! Không hổ là đồ đệ Vân Sơn ta! Hắc Dương lão quỷ, có phải ghen tị chết rồi không? Ha ha ha… năng lực vả mặt của tiểu đồ đệ ta rất có phong phạm của sư phụ hắn nhá!" 

 Vân Sơn cười cực kỳ vui vẻ. 

 Bên kia, Hắc Dương Chúa Tể thảm hơn nhiều. 

 Căn bản không ai quản lão! 

 Lão ngã mạnh xuống đất, hoàn toàn không nhúc nhích được. 

 Mà quan trọng nhất là… lại bị vả mặt! 

 Vừa rồi lão còn nói chắc như đinh đóng cột rằng Diệp Viễn đã bị Hỗn Độn Huyết Thạch khống chế. 

 Nhưng nháy mắt sau đó, Diệp Viễn dẫn theo thần binh trời giáng, ngăn cơn sóng dữ! 

 Ờ, đúng là vừa lúc! 

 Khống chế và vân vân, đương nhiên là lời nói vô căn cứ. 

 Chỉ cần nhìn tình huống này thôi, Diệp Viễn có thể sống chết mặc bay là được rồi, hoàn toàn không cần làm ra trận trượng lớn như vậy. 

 Càng đừng nói, dù không có Huyết Tộc, Diệp Viễn dẫn theo lực lượng này cũng đủ quét ngang Thái Minh Ngọc Hoàn Thiên! 

 "Rút lui, về Huyết Thần Điện!" Vương Tọa hô to một tiếng, trực tiếp chạy như điên mà đi. 

 Tuy chỉ có hai người Long Kiếm và Trác Bất Phàm, nhưng hắn ta và Huyết Không đều không phải đối thủ. 

 Hắn ta biết, trận chiến này hoàn toàn thất bại! 

 Lực lượng Diệp Viễn mang đến quả thực mang tính huỷ diệt. 

 Còn đánh nữa, ai nấy đều bỏ mạng tại đây. 

 Vương Tọa ra lệnh một tiếng, hơn mười vị Chúa Tể quay đầu bỏ chạy. 

 Tuy người Diệp Viễn mang đến thực lực cường đại, nhưng không thể ngăn cản nhiều người chạy trốn như thế. 

 Nhưng hai người Loan Thanh Hà và Bất Diệt một đường cuồng sát, gạt bỏ mười mấy Chúa Tể Huyết Tộc. 

 Cũng do năng lực hồi sinh của Huyết Tộc quá mạnh mẽ, có thể đạt được chiến quả như vậy đã không tồi rồi. 

 Đương nhiên, thảm nhất chính là Thanh Dao. 

 Hắn ta bị Triệu Việt dính lên, hoàn toàn không thể cắt đứt. 

 Tốc độ và sức chiến đấu của Triệu Việt đều ở trên hắn ta. 

 "Đại gia nhà ngươi, lão tử liều mạng với ngươi!" 

 Ruỳnh! 

 Sau đó, hắn ta bị Triệu Việt đánh nổ tung. 

 Liên tiếp bị giết hơn hai mươi lượt, Thanh Dao rốt cuộc không thể sống lại, bị chết hoàn toàn. 

 "Sư tôn, ta sẽ giết con chó già Vương Tọa kia, báo thù cho ngài!" Diệp Viễn lạnh lùng nói. 

Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận