Lọc Truyện

Tuyệt Thế Dược Thần - Diệp Viễn (FULL)

 Ngay cả những võ giả huyết mạch tài năng nhất cũng không dám! 

 Cách làm này không khác gì tự sát. 

 Thế nhưng, Diệp Viễn lại làm vậy! 

 Thấy thế, Long Hợi không khỏi cười nói: “Tiểu tử này thật đúng là chán sống rồi! Dám đồng thời hợp nhất huyết mạch của tứ đại hỗn độn tối cao!” 

 Tuy nhiên, vẻ mặt của Long Kiếm trở nên kỳ lạ, hắn ta nói: “Không đúng! Vốn dĩ lão tổ để lại hai giọt tinh huyết của hai tộc này vì Diệp Viễn! Không phải vậy có nghĩa là lão tổ đã thành công dung hợp huyết mạch của Diệp Viễn rồi sao?” 

 Sắc mặt Long Hợi thay đổi, hắn ta nói: “Sao có thể? Trên đời này không có người nào có thể dung hợp bốn huyết mạch với nhau!” 

 Tuy nhiên, Long Kiếm lại không đồng ý, lắc đầu nói: “Ngươi không nhận ra Diệp Viễn đã dung hợp huyết mạch hai tộc Lồng Phượng một cách hoàn hảo sao?” 

 Long Hợi giật mình, lúc này mới nhận ra chính mình đã bỏ qua điểm này. 

 Không nghi ngờ gì nữa, lão tổ rất coi trọng Diệp Viễn. 

 Vì hắn, dù có đắc tội với Chúa Tể Chư Thiên cũng không tiếc! 

 Vậy thì, lão tổ không thể để Diệp Viễn chết được, trừ phi ông ấy chắc chắn Diệp Viễn có thể dung hợp hoàn hảo bốn huyết mạch với nhau! 

 Nhưng, chuyện này sao có thể? 

 Hai chúa tể tối cao đều rơi vào tình trạng sốc tột độ. 

 Trong cơ thể Diệp Viễn, huyết mạch sôi trào! 

 Huyết dịch toàn thân giống như nước đang sôi, chèn ép tất cả kinh mạch trong cơ thể đến mức muốn nổ tung. 

 Tuy nhiên, Diệp Viễn đã chuẩn bị cho tình huống này từ lâu. 

 Nguồn máu trong đạo kiếm chảy ra, bắt đầu kéo bốn huyết mạch lại với nhau. 

 Sau đó, không ngừng pha trộn. 

 Giống như tất cả mọi người, Long Hòa cũng cho rằng Diệp Viễn đang tự sát. 

 Nhưng khi thời gian trôi qua, hắn ta nhận thấy khí tức của Diệp Viễn đang dần dần ổn định. 

 Bốn đại huyết mạch đã thật sự có dấu hiệu hợp nhất. 

 Sắc mặt hắn ta thay đổi, cơ thể bùng nổ, lao tới đánh úp Diệp Viễn! 

 “Dừng lại!” Trong khoảng không, đột nhiên vang lên tiếng hét tức giận của Long Kiếm. 

 Cùng lúc đó, hắn ta cũng chuẩn bị ngăn cản Long Hòa lại. 

 “Không sao, để hắn qua đây!” Diệp Viễn chịu đựng cơn đau dữ dội, bình tĩnh nói. 

 Long Kiếm cau mày, không ra tay nữa. 

 Bùm! 

 Tại nơi Diệp Viễn đứng, một cái hố lớn xuất hiện. 

 Nhưng người thì đã biến mất từ lâu. 

 Khí thế của Diệp Viễn vẫn đang điên cuồng dâng lên. 

 Bên trên bầu trời, hư ảnh của tứ đại Hỗn Độn chân linh đang dần dần ngưng tụ. 

 ‘Bùm! Bùm! Bùm! ’ 

 Thực lực của Long Hòa không hề yếu. 

 Nhưng tiếc là thân pháp của hắn ta vẫn còn quá chậm! 

 Diệp Viễn sở hữu Hỗn Độn Thần Nguyên, thi triển quy tắc không gian với tốc độ cực nhanh. 

 Miễn là không đối đầu trực tiếp thì Long Hòa sẽ không bao giờ theo kịp hắn. 

 “Diệp Viễn, ngươi cứ né tránh không đánh thế này thì còn gọi gì là anh hùng hảo hán nữa!” Long Hòa tức giận hét lên. 

 Bực bội thật! 

 Đường đường là một Đế Hạo Thiên mà lại không thể đuổi kịp một Đế Vân Thiên! 

 “Ha ha, đừng sốt ruột, lát nữa ngươi sẽ phải khóc đấy!” Diệp Viễn cười nhẹ. 

 Đúng vào lúc này, bốn huyết mạch trong cơ thể Diệp Viễn, dưới sự dẫn dắt của nguồn máu, đã dần dần di chuyển một cách quy luật. 

 Bốn huyết mạch lần lượt tạo thành những luồng xoáy nhỏ trong kinh mạch của Diệp Viễn. 

 ‘Bùm! ’ 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận