“Chuyện này... sao có thể chứ? Hai người họ vừa cứng đối cứng, vậy mà Long Quái lại rơi xuống hạ phong?”
“Đùa gì vậy chứ? Long Quái chính là Đế Hạo Thiên đấy, lại không đánh bại được một Đế Vân Thiên ư?”
“Hơn nữa, Diệp Viễn hoàn toàn không sử dụng võ kỹ, chỉ bùng nổ thần nguyên! Đây... đây cũng quá mạnh rồi!”
“Lẽ nào đây chính là uy lực của Hằng Hà Hỗn Độn sao? Thật... thật mạnh như vậy ư?”
Mọi người vây xem, lập tức sôi trào.
Kết quả này thật sự nằm ngoài dự đoán của họ.
Thậm chí Đế Vân Thiên còn không sử dụng võ kỹ, trực tiếp nổ văng Long Quái Đế Hạo Thiên.
Quả thật, sức chiến đầu này đã lật đổ nhận thức của mọi người về cảnh giới.
Hắn đã cảm nhận được sự cường đại của Hỗn Độn Thần Nguyên từ lâu, nhưng không nghĩ tới lại mạnh như vậy.
Trong quá trình tu luyện, Diệp Viễn đã lĩnh hội được Hỗn Độn Thần Nguyên của mình cực kỳ đầy đủ.
Dường như đó là dáng vẻ chân thật nhất của năng lượng.
Thật ra, Diệp Viễn ngẫm lại, cũng lập tức thoải mái yên tâm.
Hỗn độn sinh ra vạn vật, dù là vị diện cao cấp như Hư Minh Đường Diệu Thiên như vậy, linh khí trời đất được bắt nguồn từ hỗn độn cũng trở nên loãng hơn rất nhiều lần.
Tiếng cười của Long Hợi đột nhiên im bặt, lão ta nhìn Diệp Viễn với vẻ mặt đầy kinh ngạc, không dám tin.
“Mạnh... mạnh như vậy ư?”
Long Kiếm liếc nhìn lão ta rồi thản nhiên nói: “Không phải hắn coi thường Long tộc, chẳng qua đã thử uy lực của Hỗn Độn Thần Nguyên một chút. E rằng ngay cả chính hắn cũng rất bất ngờ?”
Ánh mắt Long Hợi khẽ ngưng, nói: “Long Kiếm, ngươi nói chúng ta...”
Tất nhiên Long Kiếm hiểu rõ ý tứ của Long Hợi, sau đó liếc nhìn lão ta rồi hờ hững nói: “Ngươi dám trút bỏ hết công lực không?”
Long Hợi: “...”
Chúa Tể tối cao trút bỏ công lực, tu luyện lại từ đầu ư?
Đùa đấy à?
Trút bỏ công lực mang lại rủi ro quá lớn!
Nếu như lão ta dám làm vậy, có đến tám chín phần đạo tâm trực tiếp tan vỡ, tu vi khắp người sẽ hủy trong phút chốc.
Vì vậy, không chơi!
Nhưng Long Hợi nhìn thấy uy lực của Hỗn Độn Thần Nguyên, thật sự cực kỳ thèm nhỏ dãi.
Nếu như thần nguyên trên người lão ta đổi thành Hỗn Độn thần nguyên, chắc chắn sẽ không thua kém gì khi đối mặt với đám cường giả Cực Lạc.
Long Quái thì lại xấu hổ tột độ, thật mất mặt!
Hắn ta là Đế Hạo Thiên đấy!
Mặc kệ vì lý do gì, dưới tình huống cứng đối cứng, bản thân lại thua một Đế Vân Thiên, thật không thể chấp nhận nổi chuyện này.
“A! Ngươi đi chết cho ta!”
Long Quái giận dữ gào lên một tiếng, hoàn toàn bùng nổ Đế Hạo Thiên Cảnh chiến đấu cùng Diệp Viễn.
‘Ầm ầm ầm! ’
Hai người họ như thể đã hẹn trước, đều không sử dụng võ kỹ cường đại, mà lựa chọn liều mạng.
Long Quái là vì sĩ diện, thậm chí Diệp Viễn còn không dùng tới võ kỹ, hắn ta có thể không biết xẩu hổ mà sử dụng sao?
Nhưng kết cục của sĩ diễn thường rất thảm.
Diệp Viễn tung từng cú đấm liên tiếp, khiến cho lục phủ ngũ tạng của hắn ta đều sắp nổ tung.
Ngay lập tức, Long Quái bỗng sinh ra một ảo giác.
Kẻ bản thân đang đối mặt không phải là Đế Vân Thiên, mà là Đế Thích Thiên.
Bất kể hắn ta bùng nổ ra sao, vẫn bị trấn áp một cách tàn nhẫn.
Long Quái có thể miễn cưỡng đỡ được mười chiêu trước.
Nhưng sau mười chiêu tiếp theo, hắn ta lập tức ói máu dữ dội.
Hắn đỡ một chiêu, phun một ngụm máu lớn.
Đỡ chiêu thứ hai, lại phun thêm một ngụm.
Đến chiêu thứ bảy, Long Quái đã liên tục phun ra bảy ngụm máu lớn, bị trúng một quyền trước ngực.
Long Quái thua cuộc!
Long Hòa không nỡ nhìn thẳng, than thở: “Tên nhóc Long Quái này, da mặt cũng quá mỏng đi! Đến chết vẫn sĩ diễn, để sống phải chịu tội.”
Những người khác lần lượt gật đầu, cực kỳ đồng ý.
Làm ơn, đã không biết xấu hổ rồi, ngươi còn cần mặt mũi để làm gì chứ?
Cứng đối cứng không phải là đối thủ của người ta, mẹ kiếp ngươi còn không biết dùng tuyệt chiêu hả?
Diệp Viễn đánh xong một trận, cảm thấy tinh thần thoải mái, trạng thái đạt tới đỉnh phong, thế nhưng có một loại xúc động nóng lòng muốn thử.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!