Lọc Truyện

Tuyệt Thế Dược Thần - Diệp Viễn (FULL)

 

 Tất cả mọi người nghe xong ai cũng ngạc nhiên. 

 Không có hứng thú? 

 Là nhận bừa à! 

 Cũng phải, hảo hán phải biết tránh cái thiệt trước mắt mà! 

 Nhưng Long Hòa lại không có ý buông tha Diệp Viễn, hắn ta đi tới cản đường Diệp Viễn, cười lạnh: “Ngươi nói không có hứng thú là không có hứng thú à?” 

 Diệp Viễn không khỏi bật cười, nói: “Vậy ngươi muốn sao?” 

 Long Hòa lạnh nhạt nói: “Trừ khi ngươi dập đầu với chín người chúng ta, chủ động rời khỏi cuộc chiến giành ngôi vị thiếu chủ!” 

 Làm trò trước mặt nhiều người như vậy, một khi đã dập đầu thì cho dù lão tổ để Diệp Viễn làm thiếu chủ, hắn cũng không có mặt mũi mà làm. 

 Hành động của đám người Long Hòa ở trong mắt Diệp Viễn rất ngây thơ. 

 Nói thế nào thì cũng là cường giả Đế Hạo Thiên, cho dù muốn tranh ngôi vị thiếu chủ cũng nên tranh bằng thực lực. 

 Nhưng có đôi khi ở trước mặt ích lợi, con người thường có vẻ rất ngây thơ. 

 Ngôi vị thiếu chủ tượng trưng cho thành tựu lớn hơn, địa vị cao hơn! 

 Không ai không động lòng. 

 Đám người Long Hòa cũng không khinh thường Diệp Viễn, trái lại bọn họ rất xem trọng Diệp Viễn, cho nên mới có hành động như vậy. 

 Bây giờ Diệp Viễn chỉ là Đế Vân Thiên, bọn họ còn có thể chèn ép hắn. 

 Nhưng nếu chờ đến khi Diệp Viễn bước vào Đế Hạo Thiên, bọn họ thật sự không có chút ưu thế nào. 

 Cho nên vì ngôi vị thiếu chủ, bọn họ thống nhất quyết định đe doạ Diệp Viễn, để hắn chủ động rời khỏi cuộc chiến tranh giành ngôi vị thiếu chủ. 

 Diệp Viễn cười như không cười nhìn Long Hòa: “Nói vậy các ngươi nhất định phải ra tay với ta? Các ngươi chín, ăn ta chắc rồi?” 

 Long Hòa lạnh nhạt nói: “Ăn chắc? Ha ha, chúng ta đấu một trận công bằng đấy chứ! Vừa rồi bọn ta đã nói rồi, ngươi tu luyện Hằng Hà Hỗn Độn, thực lực hơn cùng cấp xa! Huống chi chủ nhân tương lai của Long tộc, nếu như đến thiếu chủ chín mạch bọn ta cũng không trấn áp được thì dựa vào cái gì mà trở thành chủ nhân Long tộc?” 

 Diệp Viễn hoảng sợ rồi, hắn phát hiện vậy mà mình không cãi lại được. 

 Rõ ràng lời ngươi nói là rắm chó không kêu, nhưng vì sao nghe lại rất có lý? 

 “Xì!” 

 Diệp Viễn phì cười, nói: “Được rồi, ngươi cũng đã nói đến như vậy, nếu ta còn đùn đẩy nữa vậy thì hết nói nổi rồi. Các ngươi, ai tới trước.” 

 Mắt chín người sáng lên, nghĩ thầm quả nhiên tiểu tử này không chịu được khiêu khích. 

 Mấy người này nhìn như lỗ mãng nhưng thật ra đã tính toán hết rồi. 

 Biểu hiện lúc trước của Diệp Viễn bọn họ đều nhìn thấy hết. 

 Đối mặt với Di Chân lão tổ, Diệp Viễn cũng không hề lùi bước, đủ thấy hắn kiêu ngạo thế nào. 

 “Ta tới trước!” 

 Một tên đầu rồng mình sư tử đứng dậy, đây là thiếu chủ Toan Nghê tộc, Long Quái. 

 Thực lực của Long Quái vừa mới đột phá Đế Hạo Thiên không lâu, là Đế Hạo Thiên hạ kỳ. 

 Diệp Viễn suy đoán, có lẽ hắn ta là người yếu nhất trong chín người. 

 “Diệp Viễn, ngươi tu luyện sức mạnh Hỗn Độn Hằng Hà, mạnh mẽ vô biên. Lát nữa lúc chiến đấu phải nương tay đấy!” Long Quái cười như không cười nói. 

 “Yên tâm, ta sẽ.” Diệp Viễn cười nói. 

 Mấy cái tên này thật đúng là làm người ta không biết phải nói gì mà. 

 Bọn họ không ra vẻ ta đây khắp nơi giống như những thiên tài khác, ngược lại cố ý tỏ ra yếu thế trước mặt kẻ thù. 

 Nói giống như Diệp Viễn đang khi dễ bọn họ vậy. 

 Rõ ràng cảnh giới của bọn họ cao hơn Diệp Viễn nhiều. 

Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận