“Bạch Trĩ, Huyền Thái Thanh! Hai người các ngươi ở lại một chút.”
Ba tộc Chu Tước, Bạch Hổ, Huyền Vũ đang định rời đi thì Di Thiên đột nhiên nói.
Bạch Trĩ và Huyền Thái Thanh đều cảm thấy vô cùng căng thẳng, có một dự cảm không tốt. Loan Thanh Hà lại nhẹ nhàng thở ra, không nhìn hai người còn lại mà lập tức rời đi.
“Di... Di Thiên lão tổ! Không biết ngài bảo chúng ta ở lại là vì chuyện gì?” Bạch Trĩ mạnh dạn hỏi.
“A! Cũng không có gì cả. Ta chỉ muốn lấy của mỗi người các ngươi một giọt tinh huyết mà thôi.” Di Thiên thản nhiên nói.
Bạch Trĩ sững sờ nói: “Lão tổ, quá đáng rồi đấy!”
Đối với cường giả Chúa Tể Cảnh thì một giọt tinh huyết chẳng là cái gì. Nhưng đối với Chân Linh Nhất Tộc thì đây là cấm kỵ. Mỗi Chân Linh Nhất Tộc đều kiểm soát tinh huyết vô cùng nghiêm khắc, nhấ là huyết mạch cấp thiên càn. Di Thiên trực tiếp đòi lấy tinh huyết đã phạm vào kiêng kỵ của Chân Linh Nhất Tộc.
Đương nhiên, Di Thiên không đòi lấy tinh huyết vì bản thân mình. Huyết mạch của các Chân Linh Nhất Tộc không thể luyện hóa hay dung hợp với nhau được. Vì Diệp Viễn, Di Thiên vốn chẳng quan tâm tới chuyện này.
Ông ta thản nhiên nói: “Nếu có vấn đề gì thì cứ bảo Bạch Linh và Huyền Thanh tới tìm bổn tổ. Hay các ngươi muốn bổn tổ đích thân động thủ?”
Sắc mặt của Bạch Trĩ hết sức khó coi, bởi biết rõ bản thân không thể qua được cửa ải ngày hôm nay.
Một giọt tinh huyết bay về phía Di Thiên, Bạch Trĩ nói với giọng lạnh lùng: “Lão tổ, ngài vừa mới trở về thì khi làm việc nên điệu thấp một chút sẽ tốt hơn! Hơn mười vạn năm trôi qua, tình thế của ngày hôm nay đã không còn như xưa nữa!”
Di Thiên cười nói: “Chẳng có gì là khác cả. Nếu ai thấy bổn tổ ngứa mắt thì cứ tới. Bổn tổ sẽ bắt một lượt!”
Bạch Trĩ “hừ” một tiếng rồi rời đi. Huyền Thái Thanh giao tinh huyết xong cũng rời khỏi long tộc.
“Lão tổ, ngài... Ngài vẫn còn sống! Tốt quá rồi! Thật sự tốt quá rồi!” Long Kiếm kích động tới mức nước mắt rơi lã chã, hận không thể lao tới ôm chầm lấy Di Thiên.
Người mà hắn ta sùng bái nhất không phải Di Chân mà là người đàn ông trung niên anh tuấn, kiên nghị trước mặt. Trên thực tế, đại bộ phận người của long tộc đều giống với hắn ta. Cho tới bây giờ, vị lãnh tụ tinh thần của long tộc không phải Di Chân mà là Di Thiên. Những người này kích động tới mức mặt đỏ bừng, gần như không nói ra lời.
Di Thiên cười nói: “Ừ, coi như cũng chết một lần rồi. Bổn tổ cũng thấy khá tốt khi có thể trở về. Di Chân, ngươi vất vả nhiều năm rồi!”
Mắt Di Chân run lên nói: “Là Diệp Viễn đưa ngươi trở về?”
Sắc mặt của đám Chúa Tể lập tức biến sắc, cảm giác bầu không khí có chút kỳ lạ. Đây vốn là thời khắc mà tất cả mọi người đều vui vẻ, sao Di Chân lão tổ lại có thái độ này?
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!