Lọc Truyện

Tổ Sư Gia Trùm Phản Diện - Lục Châu (FULL)

 Tư Vô Nhai lườm hắn một cái rồi nói: “Đệ đúng là chẳng có tiền đồ gì cả. Nếu đây là toạ kỵ cấp truyền thuyết thì chúng ta phải biết trân trọng duyên phận này. Ta thấy con vật này có duyên với đệ, nói không chừng đệ có thể thuần hoá nó.” 

 “Thôi thôi thất sư huynh, ta vẫn cảm thấy nướng nó ăn sẽ ngon hơn!” Chư Hồng Cộng chảy nước miếng nhìn Đương Khang. 

 Đương Khang lại kêu ụt ịt mấy tiếng, chẳng khác gì đám heo nuôi trong nhà nông dân khiến người ta rất khó có thể tưởng tượng nó là một loại hung thú điềm lành. 

 Tư Vô Nhai chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: 

 “Nó có thể tiến vào bình chướng Kim Đình Sơn dễ dàng như vậy đã chứng tỏ thực lực của nó. Nó có thể ngăn trở Trảm Mệnh đao chứng minh lực phòng ngự tương đương với Nguyên Thần cảnh trở lên. Nhìn thể trạng của nó, có lẽ chỉ mới là ấu thú. Đệ thật sự muốn nướng nó ăn?” 

 Chư Hồng Cộng gãi đầu nhìn Đương Khang quỳ dưới đất. Nhìn thế nào cũng thấy giống heo mà, nhưng đúng là nó có thể ngăn trở Trảm Mệnh Đao, dã thú thông thường làm sao làm được. 

 “Thật sự lợi hại như vậy sao?” 

 “Nếu đệ có thể thuần hoá nó thì sẽ có thêm một cánh tay đắc lực. Còn nhớ đám toạ kỵ của sư phụ không? Chẳng lẽ đệ không muốn có một con như vậy?” Tư Vô Nhai chậm rãi tẩy não lão bát. 

 “Có lý nha.” Chư Hồng Cộng gật gù, “Nghe huynh nói vậy, ta đột nhiên cảm thấy con heo này, à không, Đương Khang… tướng mạo rất không tệ, trông cũng thanh tú.” 

 “. . .” 

 Khụ khụ. 

 Tư Vô Nhai đưa nắm tay lên che miệng ho mấy tiếng, rất đĩnh đạc nói ra một câu cực kỳ trái lương tâm: “Đúng là như vậy.” 

 “Ta tin thất sư huynh!” 

 “Được rồi, đệ chơi với nó đi.” Tư Vô Nhai vỗ vỗ vai Chư Hồng Cộng rồi xoay người rời đi. 

 Chư Hồng Cộng bước lại gần Đương Khang. 

 Quả nhiên Đương Khang không hề tấn công Chư Hồng Cộng mà ngược lại còn quỳ sát xuống đất, tựa như Cùng Kỳ đối đãi với Minh Thế Nhân, khiến cho đám người phải lau mắt mà nhìn. 

 Phan Trọng cầm Trảm Mệnh Đao ngây ngốc nhìn Đương Khang. “Chẳng lẽ… đây chính là duyên phận?” 

 Không phải hung thú cực kỳ khó thuần phục sao? Vì sao hung thú trên Ma Thiên Các đều có vẻ dễ dãi như vậy? 

 Nói không chừng mình và Đương Khang cũng có chút duyên phận nha! Nghĩ vậy, Phan Trọng cất Trảm Mệnh Đao đi, cười ha hả đi về phía Đương Khang. 

 Nhưng Phan Trọng vừa đến gần, Đương Khang đột nhiên đứng phắt dậy nhe răng nanh há mồm đớp tới! 

 “Ui daaaaa ——” 

 Phan Trọng lập tức co giò rút cẳng chạy, chỉ thoáng chốc đã không còn bóng dáng. 

 . . . 

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận