Lọc Truyện

Tổ Sư Gia Trùm Phản Diện - Lục Châu (FULL)

 

 “Đừng quên, Diệp Chân trước khi chết cũng là thập diệp Nghiệp Hoả, lại còn có đến mấy mạng. Trần Thiên Đô thập diệp không địch nổi một chưởng của sư phụ, Trần Bắc Chinh cũng chẳng khác gì.” 

 Vu Chính Hải gật đầu. “Nhị sư đệ, ta vẫn luôn rất hiếu kỳ, tu vi sư phụ đã cao đến chừng nào rồi?” 

 Hai người đứng sóng vai trên một ngọn cây, chợt nhớ tới tình cảnh khi xưa cùng sư phụ hỗn chiến. Khi đó cả ba người đều là bát diệp. 

 Ngu Thượng Nhung và Vu Chính Hải đều là bát diệp viên mãn, hai đánh một lại vẫn bị sư phụ đánh trọng thương. 

 Chuyện xưa đã thành mây khói, nay sư phụ đã có thể miểu sát cường giả thập diệp chỉ bằng một chiêu. Tốc độ đề thăng tu vi của người thật đáng kinh ngạc. 

 “Lúc trước khi thất đại môn phái vây công Ma Thiên Các, sư phụ đã là cửu diệp. Đến nay đã trôi qua mấy năm, bây giờ sư phụ có là thập diệp, thậm chí là Thiên Giới Bà Sa thì cũng không có gì lạ.” Vu Chính Hải nói. 

 Ngu Thượng Nhung không nói gì, toàn thân nhẹ như chim yến bay lên không trung rồi đáp xuống một ngọn cây cao nhất, sau đó kinh ngạc chỉ tay về phía Vân Sơn: 

 “Đại sư huynh!” 

 “Ta đến đây.” 

 Vu Chính Hải cũng lấp loé bay tới đứng bên cạnh Ngu Thượng Nhung, ngẩng đầu nhìn lên, hai người cùng nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng đặc sắc. 

 Trên ngọn sơn phong thứ ba tại Vân Sơn xuất hiện một kim sắc mâm tròn, năng lượng cương khí không ngừng giao thoa, kim sắc tự ấn không ngừng khắc vào mâm tròn. Bởi vì không trung có quá nhiều nguyên khí hội tụ nên bọn hắn chỉ có thể nhìn thấy Tinh Bàn như ẩn như hiện chứ không quan sát được rõ ràng. 

 “Thiên Giới Bà Sa?” Vu Chính Hải kinh ngạc hô lên. 

 “Đây chính là pháp thân Thiên Giới Bà Sa và Tinh Bàn?” Ngu Thượng Nhung hỏi. 

 “Lúc trước khi ta đến Cửu Trọng Điện làm khách từng nhìn thấy hình vẽ này trên vách tường, chỉ là khi đó Tinh Bàn có màu đỏ, còn bây giờ là màu vàng.” Vu Chính Hải đáp. 

 Ngu Thượng Nhung khẽ cười một tiếng. “Đúng như lời huynh nói, sư phụ quả thực đã là tu hành giả Huyền Thiên cảnh từ lâu.” 

 “Chẳng trách, chẳng trách…” Vu Chính Hải thở dài, “Chẳng trách sư phụ có thể dùng một chiêu xử lý đám thập diệp tự luyến kia, thì ra người vốn là Thiên Giới Bà Sa. Sư phụ che giấu thật là sâu!” 

 (Min: Hai vị đại ca, có thể đừng tự não bổ như thế nữa có được không? ( ̄ー ̄ ) ) 

 . . . 

Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận