Lọc Truyện

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

 

 Giáo Phường Ty. 

 Vũ Điệp ngồi trước bàn, tay cầm một lá thư, khuôn mặt đỏ hây hây. 

 Hôm qua nàng ta đã nhận được thư của Ninh Trần. 

 Biết tin Ninh Trần vẫn bình an, nàng ta mừng lắm! 

 Nhưng hắn bảo kỹ thuật của nàng ta hơi vụng, nên nàng ta cũng chạnh lòng. 

 Bức thư này nàng ta đã đọc đi đọc lại mấy lượt rồi. 

 "Tiểu Hạnh, Nam Chi tỷ dậy chưa?" 

 Tiểu Hạnh gật đầu: "Dậy rồi! Nô tì vừa mới thấy Nam Chi cô nương." 

 Vũ Điệp cất thư, quyết đến học vài 'ngón nghề' bằng miệng với Nam Chi, đợi Ninh Trần về sẽ cho hắn một phen bất ngờ. 

 Vũ Điệp đến phòng của Nam Chi. 

 "Nam Chi tỷ, ta muốn theo tỷ học tiêu." 

 "Hử?" Nam Chi nhìn nàng ta đầy thắc mắc: "Sao tự dưng lại muốn học tiêu?" 

 Vũ Điệp hơi ngượng ngùng: "Ninh lang nói kỹ thuật của ta không được tốt." 

 Nam Chi càng ngạc nhiên hơn: "Kỹ thuật gì mà dở? Liên can gì đến chuyện học tiêu?" 

 "Nam Chi tỷ, tiêu này không phải cái 'tiêu' kia..." 

 Vũ Điệp ghé sát, mặt đỏ bừng, thì thầm bên tai mấy câu. 

 Nam Chi nghe xong vừa tức vừa ngượng: "Ninh lang nhà ngươi đúng là đồ hư hỏng... Thế này thì sau này ta còn dám cầm tới cây tiêu nữa không?" 

 ...... 

 Ở tận Mãng Châu, Ninh Trần vừa thức dậy. 

 Rửa mặt xong, Trương Hữu Tài mang bữa sáng đến. 

 Ninh Trần tiện miệng hỏi: "Lão Phan và Lão Phùng còn chưa dậy à?" 

 "Hai vị đại nhân đã ra ngoài từ sớm." 

 "Hử? Sáng sớm làm gì thế?" 

 Trương Hữu Tài nói: "Phan đại nhân bảo muốn đi tiễn Tử Tô cô nương." 

 Lúc này Ninh Trần mới nhớ, Thương Lục và Tử Tô hôm nay sẽ rời Mãng Châu. 

 Hắn nghĩ một lát, vẫn quyết định đi tiễn Tử Tô. 

 "Trương Hữu Tài, chuẩn bị ngựa." 

 "Vâng!" 

 ....... 

 Ngoài Nam Thành Môn! 

 Tử Tô khom người, hành lễ nhẹ nhàng, mỉm cười: "Đa tạ hai vị đại nhân đã đưa tiễn, hữu duyên sẽ gặp lại!" 

 "Tử Tô cô nương đi đường bảo trọng! Thương Lục tiền bối xin giữ gìn." 

 Thương Lục cười nói: "Có dịp, lão phu quay về Kinh Thành, đến lúc ấy lại gặp nhau!" 

 Phan Ngọc Thành nói: "Nếu tiền bối tới Kinh Thành, nhất định để Phan mỗ làm tròn bổn phận chủ nhà." 

 "Lúc đó thể nào cũng phải làm phiền Phan Kim Y." 

 "Tử Tô, không còn sớm, chúng ta nên lên đường rồi!" 

 Thương Lục nói. 

 Ánh mắt Tử Tô hướng về phía cổng thành, đầy chờ đợi. 

 Rồi nàng ta khẽ thở dài, hơi hụt hẫng. 

 "Hai vị đại nhân, tiểu nữ xin cáo lui trước! Chúng ta hậu hội hữu kỳ." 

 Phan Ngọc Thành và Phùng Kỳ Chính gật đầu. 

 Tử Tô lên xe ngựa. 

 Thương Lục cầm cương, đang chuẩn bị rời đi. 

 Đột nhiên, tiếng vó ngựa vang lên! 

 "Giá!!!" 

 Ninh Trần phi ngựa tới. 

 Đến gần, Ninh Trần nhảy xuống ngựa. 

 Phùng Kỳ Chính kêu lên: "Đệ chẳng phải nói không tới sao?" 

 Ninh Trần trừng hắn một cái: "Ta khi nào nói là không tới?" 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận