Lọc Truyện

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

 

 、Ninh Trần chăm chú nhìn Tử Tô: "Sao cô biết ta bị thương?" 

 Vẻ mặt của Tử Tô đầy vẻ khâm phục, nói: "Ninh Ngân Y thống lĩnh đại quân rời thành truy kích địch khấu, xông pha đi đầu... làm sao mà không bị thương cho được?" 

 "Hơn nữa, tiểu nữ gần như quen biết hết đại phu trong thành Mãng Châu... Hôm qua Ninh Ngân Y mời đại phu vào phủ, tiểu nữ chỉ hỏi một tiếng là biết ngay." 

 Ninh Trần chỉ khẽ "ồ" một tiếng. 

 "Vết thương của ta không đáng ngại, Tử Tô cô nương hãy về đi." 

 "Trương Hữu Tài, tiễn khách!" 

 "Rõ!" Trương Hữu Tài mặt mày đầy vẻ thán phục: đại phu xinh đẹp thế này đích thân tới chữa cho Ninh tướng quân, vậy mà Ninh tướng quân vẫn không động lòng? 

 Hắn bước đến trước mặt Tử Tô: "Tử Tô cô nương, mời!" 

 Tử Tô nhìn Ninh Trần với vẻ tủi thân. 

 "Tiểu nữ lén lút trốn sư phụ ra đây, Ninh Ngân Y lại đối xử với tiểu nữ như vậy ư?" 

 Ninh Trần nhạt giọng: "Đa tạ hảo ý của Tử Tô cô nương, nhưng vết thương của ta thực sự không đáng lo, khỏi phiền cô nương." 

 Người đàn bà này tự dưng chạy tới? Tự xưng có liên quan đến Lâm Văn... quỷ mới biết có thật hay không. 

 Còn chuyện nàng ta bảo ngưỡng mộ mình gì gì đó, Ninh Trần chẳng tin nửa lời. 

 "Ninh Ngân Y không tin ta sao?" 

 "Tiểu nữ đúng là vì mộ danh mà tới, chỉ đơn thuần ngưỡng mộ Ninh công tử... Tiểu nữ quen Phan Kim Y, nếu ngươi không tin có thể đi hỏi hắn?" 

 Ninh Trần hơi sững: "Cô quen Phan Kim Y?" 

 Tử Tô hếch cằm đầy tự đắc: "Đương nhiên! Lúc ở Kinh Thành, ta còn từng chữa thương cho hắn nữa." 

 Đúng lúc ấy, có tiếng chân vọng lại. 

 Ninh Trần quay đầu nhìn, chỉ thấy Viên Long, Lôi An, Phan Ngọc Thành cùng những người khác đều đã trở về. 

 Mấy người vừa vào đã trông thấy Tử Tô, ai nấy đều trợn tròn mắt! 

 Nhất là Phùng Kỳ Chính, nước dãi suýt chảy ra. 

 Phùng Kỳ Chính ghé sát bên Ninh Trần, nháy mắt đưa mày nói: "Ninh Trần, ghê thật... ngươi ở đâu rước được mỹ nhân thế này?" 

 Ninh Trần vừa định mở miệng, đã thấy Tử Tô uyển chuyển bước tới, tà váy phấp phới đi đến trước mặt Phan Ngọc Thành, mỉm cười duyên dáng: "Phan Kim Y còn nhớ ta không?" 

 Phan Ngọc Thành lộ vẻ nghi hoặc, đánh giá Tử Tô. 

 Bỗng hắn như chợt nhớ ra gì đó, dò hỏi: "Cô là Tử Tô cô nương?" 

 Tử Tô mừng rỡ: "Không ngờ Phan Kim Y vẫn còn nhớ tiểu nữ." 

 Phan Ngọc Thành cười nói: "Mấy năm xa cách, Tử Tô cô nương đổi khác quá, Phan mỗ nhất thời không nhận ra, mong cô nương lượng thứ!" 

 "Tử Tô cô nương sao lại ở đây?" 

 Tử Tô mỉm cười: "Ta theo sư phụ vân du tứ phương, vừa hay tới thành Mãng Châu. Vốn định rời đi, nhưng mấy ngày nay cổng thành phong tỏa, bọn ta không ra được nên đành lưu lại." 

 "Ta nghe nói Ninh Ngân Y bị thương, cố ý đến chữa trị cho hắn... vậy mà hắn không biết điều, còn muốn đuổi ta đi." 

 Vừa nói, Tử Tô quay người nhìn Ninh Trần, hếch cằm: "Giờ thì tin ta chưa?" 

 Ninh Trần liếc nàng ta một cái, rồi bảo Phan Ngọc Thành: "Ra ngoài nói chuyện riêng một chút." 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận