"Dừng ở đây?"
Diệp Thiên Tứ nhíu chặt mày, lạnh lùng nhìn Hồ Kim Minh: "Tôi chỉ bảo các người ép cô ta mở miệng, các người lại tra tấn cô ta đến chết. Tôi tìm người kiểu gì?"
"Hả?"
Hồ Kim Minh chết lặng.
"Hồ Kim Minh, điều kiện con gái ông vừa đặt ra, tôi thấy để ông làm đi."
"Cậu… cậu nói gì vậy?" Hồ Kim Minh trừng mắt.
"Nhà họ Hồ chỉ được giữ một người sống. Ông muốn sống thì tiễn hết đám người này lên đường; không muốn sống, tôi tiễn ông xuống ngay bây giờ." Diệp Thiên Tứ lạnh giọng.
Hồ Kim Minh mặt mày hoảng hốt, liên tục lắc đầu: "Không được! Tôi không thể giết người của chính gia tộc mình!"
Ông ta trông có vẻ đầy thương xót.
Diệp Thiên Tứ lạnh lùng nhìn Hồ Kim Minh. Đến con gái ruột còn nỡ giết, loại người máu lạnh như vậy làm gì có chút thương xót nào?
Quả nhiên, Hồ Kim Minh chỉ chần chừ vài giây, rồi lao thẳng vào đám người nhà họ Hồ!
"Đừng mà!"
"Gia chủ, không thể như vậy!"
…
Người nhà họ Hồ hoảng loạn kêu khóc, gào thét, rồi lần lượt gục xuống trong vũng máu.
Tất cả chết dưới tay Hồ Kim Minh!
Vài phút sau, khoảng sân trước đại trạch nhà họ Hồ chỉ còn một mình Hồ Kim Minh đứng trơ trọi.
"Diệp tiên sinh, toàn bộ nhà họ Hồ chỉ còn mình tôi sống, giờ có thể kết thúc rồi chứ?" Hồ Kim Minh thở hồng hộc, ánh mắt đờ đẫn nhìn Diệp Thiên Tứ.
"Không thể!"
Diệp Thiên Tứ lạnh lùng lắc đầu.
"Cậu giỡn tôi?!" Hồ Kim Minh nghiến răng gầm lên.
Diệp Thiên Tứ nhạt giọng: "Nhà họ Hồ chỉ được một người sống, mà giờ lại có hai."
Nói rồi, anh nhìn về phía xác Hồ Diệu Lan, khóe miệng nhếch lên đầy châm biếm: "Hồ Diệu Lan, còn giả chết nữa không?"
"Công phu bế tức của cô không tệ, lừa được người khác chứ không qua mắt tôi."
Lời vừa dứt, cái "xác chết" nằm bất động bỗng khẽ động, đầu từ từ nhấc lên, đôi mắt cũng mở ra.
"Diệp Thiên Tứ, không ngờ như vậy mà cũng không lừa được anh!" Hồ Diệu Lan uất hận nói.
Hồ Kim Minh trừng mắt đầy hoang mang: "Chưa chết?"
Khóe môi Diệp Thiên Tứ cong lên: "Đúng, con gái ông chưa chết. Chiếu theo 'chỉ còn một người sống', thì người phải chết là ông."
Lời vừa dứt, một luồng kiếm quang sáng lạnh từ tay anh rít lên!
Véo!
Hồ Kim Minh chưa kịp phản ứng, đầu đã lìa khỏi cổ, thân xác không đầu đổ ụp xuống đất.
Diệp Thiên Tứ không buồn liếc nhìn, bước tới bên Hồ Diệu Lan, nhạt giọng: "Hồ Diệu Lan, mở to mắt ra mà nhìn."
"Cái nhà mà cô coi là niềm kiêu hãnh, cũng đã diệt sạch như nhà họ Trịnh."
Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!