Lọc Truyện

Sau Ly Hôn, Tôi Quyền Thế Ngập Trời - Cố Phàm

 Hồng Lượng đang trốn trong góc tối lau đi mồ hôi lạnh rịn ra trên trán: "Phen này Cố Phàm gặp rắc rối to rồi! Đây cũng là lý do tại sao tôi không muốn kết oán với Thương hội Phong Vân! Tiêu Trần luôn là kẻ mạnh nhất ở nơi này!" 

 Gương mặt Cố Phàm không lộ một chút biểu cảm nào. 

 Ngay từ cái nhìn đầu tiên với Tiêu Trần, anh đã biết đối phương là một cao thủ cấp SS. Thế nhưng đối với anh, dù là cấp bậc nào đi chăng nữa thì cũng chẳng có gì khác biệt! Anh đã bước vào Hóa Cảnh, hơn nữa còn là Hóa Cảnh viên mãn! Một cấp SS nhỏ nhoi chưa đủ tư cách để anh phải bận tâm. 

 Cố Phàm thản nhiên nói: "Cũng đừng bảo là tôi coi thường ông. Với thực lực của ông, cứ việc tung hết chiêu bài ra đi. Nếu có thể khiến tôi lùi lại dù chỉ một bước, mạng của người nhà họ Tiền tôi có thể không lấy, và Cố Phàm tôi từ nay về sau sẽ tự động né xa Thương hội Phong Vân!" 

 Cảm nhận được sự tự tin tuyệt đối xen lẫn sự khinh miệt trong lời nói của Cố Phàm, một cảm giác nhục nhã và giận dữ trào dâng trong lòng Tiêu Trần! 

 Ông ta là ai cơ chứ? 

 Một cao thủ cấp SS, mang thực lực của một Đại Tông Sư, là Hội trưởng của Thương hội Phong Vân, lời nói nặng tựa ngàn cân, quyền thế vô song! Vậy mà hôm nay, một tên hậu sinh vãn bối lại dám coi rẻ ông ta đến mức này! 

 "Người trẻ tuổi, cậu quá ngông cuồng rồi! Hôm nay, để tôi dạy cho cậu đạo lý làm người! Tôi đây cũng sẽ cho cậu biết thế nào là thực lực của một Đại Tông Sư!" 

 Tiêu Trần lùi lại một bước, hai tay dang rộng, từng luồng chân khí từ trong cơ thể cuồn cuộn tuôn ra. Những luồng chân khí này vô cùng bén nhọn, ẩn chứa sát cơ đáng sợ, mạnh hơn chân khí của Tống Thời gấp mười, gấp trăm lần. 

 Trong nháy mắt, đồng tử của Tiêu Trần co rụt lại. Ông ta điều khiển những luồng chân khí ấy hóa thành từng đạo kiếm khí sắc lẹm, nhắm thẳng vào các tử huyệt của Cố Phàm! 

 "Cố Phàm, cậu có biết uy lực thần thông này của tôi không? Mười hai thanh phi kiếm đồng loạt xuất kích, liệu có đủ để giết cậu?" Tiêu Trần tràn đầy kiêu hãnh và tự tin. 

 Ông ta vốn không muốn liều mạng với Cố Phàm, nhưng nếu Cố Phàm đã không biết tiến lui, ông ta sẽ bắt đối phương phải hiểu thế nào là trời cao đất dày! 

 "Cậu chủ Phàm, cẩn thận!" 

 Lý Thám Hoa mới chỉ cảm nhận được sát ý từ những luồng kiếm khí kia đã không còn chút dũng khí nào để kháng cự. Chỉ cần một thanh phi kiếm lao về phía anh ta, anh ta chắc chắn sẽ chết không kịp ngáp, hoàn toàn bị giết trong một nốt nhạc! 

 "Mấy trò tiểu xảo này thì có gì mà phải cẩn thận." 

 Cố Phàm nhìn mười hai thanh phi kiếm ngự khí của Tiêu Trần, lắc đầu chán ngán: "Có hình mà không có ý, chẳng qua cũng chỉ có vậy! Ra tay đi!" 

 "Cố Phàm, cậu thực sự là kẻ ngông cuồng nhất tôi từng gặp! Hôm nay, tôi nhất định phải bắt cậu trả giá cho sự kiêu ngạo của mình!" 

 Trên mặt Tiêu Trần nổi đầy gân xanh. Ông ta không còn dè dặt gì nữa, thúc giục toàn bộ sức mạnh của bản thân, mười hai thanh phi kiếm đồng loạt lao vút ra, nhắm thẳng vào mười hai tử huyệt của Cố Phàm! 

 Mười hai đạo phi kiếm nhanh như gió cuốn, hung hãn như lửa thiêu, sát cơ bùng nổ dữ dội! Đây là một chiêu sát thủ thần thông khiến người ta phải tuyệt vọng! 

 Tất cả những người có mặt đều trợn tròn mắt, bị chấn động một cách sâu sắc. 

 "Hay lắm! Giết anh ta đi! Để cho Cố Phàm chết đi!" 

 Tiền Hữu Tài mắt hằn lên những tia máu, phấn khích gầm rú điên cuồng. Hôm nay nếu Cố Phàm không chết, người chết sẽ là cậu ta! 

 "Tự làm tự chịu, không thể sống nổi!" 

 Tiền Lục Giáp thở hắt ra một hơi. Ông ta quá hiểu rõ uy lực từ chiêu thần thông này của Tiêu Trần. Trừ khi Cố Phàm đã là cao thủ cấp SSS, đã bước chân vào Hóa Cảnh, nếu không kết cục chỉ có một con đường chết! 

 Kiếm khí gào rít lao đến! 

 Chỉ thấy Cố Phàm không nhanh không chậm nhấc cánh tay lên, năm ngón tay xòe ra tạo thành một đại chưởng. Trong lòng bàn tay anh quấn quanh từng luồng lôi đình khí cơ, quét ra ngoài với thế trận như gió thu cuốn lá rụng! 

 Có thể nhìn thấy bằng mắt thường, mười hai đạo kiếm khí dưới uy lực từ lòng bàn tay của Cố Phàm bỗng rung chuyển kịch liệt. Sát ý mà chúng tạo ra bị nghiền nát từng cái một, hoàn toàn không thể chống đỡ nổi uy lực lôi đình từ cái tát của Cố Phàm! 

 "Chuyện gì thế này?!" 

 Đồng tử của Tiêu Trần lồi hẳn ra ngoài, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Ông ta kinh hoàng nhận ra rằng dù ông ta có tăng cường sức mạnh chân khí của bản thân đến mức nào, cũng không thể làm cho mười hai đạo kiếm khí đột phá nổi thế trận tù long trong lòng bàn tay của Cố Phàm! 

 Mười hai thanh phi kiếm mà ông ta hằng tự hào chẳng khác nào món đồ chơi bị Cố Phàm đùa giỡn trong lòng bàn tay! 

 Cũng chính lúc này, sự chấn kinh trong mắt Tiêu Trần dần biến thành nỗi hoảng sợ tột độ. Mười hai đạo kiếm khí của ông ta bắt đầu bị sức mạnh bá đạo từ chưởng lực nghiền nát từng thanh một, sự phản kháng của chúng trông mới yếu ớt và nực cười làm sao. 

 Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!!!!! 

 Mười hai đạo kiếm khí giống như bong bóng xà phòng bị chọc thủng, lần lượt nổ tung rồi tan biến vào hư không. 

Bạn đang đọc truyện mới tại metruyenhot..vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận