Hả?
Khoảnh khắc ấy, bất kể là ba cô gái hay Hạ Uyển Nguyệt đều trừng to mắt nhìn nhau.
Ba cô không ngờ Hạ Uyển Nguyệt lại là đồ đệ của Sở Phong.
Còn Hạ Uyển Nguyệt thì không nghĩ tới sư phụ mình vậy mà có đến ba vị hồng nhan, hơn nữa vị nào vị nấy đều xinh đẹp động lòng người.
Hồi thần lại, Hạ Uyển Nguyệt vội bước lên trước, cung kính gọi:
"Con chào ba vị sư nương, con là Hạ Uyển Nguyệt, đồ đệ mới thu của sư phụ!"
Họ Hạ, không ngoài dự liệu thì chính là con gái của Hạ Nam Thiên.
Tần Yên Nhiên liền mỉm cười bước lên, nắm lấy tay Hạ Uyển Nguyệt, nói mấy câu khách sáo thân thiện.
Nhậm Hi Nguyệt với Ninh Uyển Nhi cũng tiến lại gần, rất nhanh bốn người ríu rít trò chuyện như chim sẻ, hoàn toàn là dáng vẻ tỉ muội thân thiết, chẳng giống quan hệ sư nương với đồ đệ chút nào.
Lúc này người vui nhất chính là Ninh Uyển Nhi, bởi khi nãy lúc giới thiệu, Sở Phong không hề tách riêng cô ra, mà gộp chung giới thiệu là sư nương, chứng tỏ trong lòng hắn đã dần tiếp nhận cô.
Nào ngờ, Sở Phong chẳng qua chỉ sợ nếu tách riêng sẽ khiến cô đau lòng, nên mới cố tình không giới thiệu khác đi.
Thấy bốn người ở chung hòa thuận, Sở Phong nói:
"Các em cứ nói chuyện đi, anh còn vài chuyện cần suy nghĩ."
Trở về phòng, thần niệm hắn lập tức chìm vào Phong Thiên Giới.
Việc đầu tiên là nhìn về quả trứng đang nằm dưới bia Phong Thiên.
Bao lâu nay quả trứng vẫn không ngừng hấp thu chân khí, đến giờ cũng đã rất lâu rồi, Sở Phong ghé sát lại quan sát.
Hắn vốn cho rằng, hấp thu của mình nhiều chân khí như thế, kiểu gì cũng phải có chút biến hóa, vậy mà cảm giác truyền ra từ quả trứng vẫn y như ban đầu, hoàn toàn không thay đổi.
Nghĩ đến chuyện người của Kim Cương Tông có thể tìm tới bất cứ lúc nào, Sở Phong đành thôi không lãng phí chân khí nữa, chứ không thì hắn thật sự muốn trực tiếp rót chân khí vào trong trứng, tăng tốc quá trình ấp nở, sớm xem xem rốt cuộc nó sẽ nở ra thứ gì.
Đặt chuyện quả trứng sang một bên, Sở Phong bắt đầu đi vòng quanh Phong Thiên Giới nghiên cứu, muốn xem có tìm ra được Thú Vương mà hắn từng suy đoán hay không.
Khổ nỗi mỗi bức điêu khắc hung thú trên bia Phong Thiên đều dữ tợn khác thường, trông con nào cũng không tầm thường, hắn tìm kiếm một hồi lâu mà vẫn không cảm thấy bức nào đặc biệt hơn hẳn, đành bỏ ý định, chuyển tầm mắt về sâu hơn bên trong bia Phong Thiên.
Ở sâu trong bia Phong Thiên là một màn sương trắng dày đặc.
Quan sát tới giờ, Sở Phong có thể khẳng định phía sau màn sương nhất định còn ẩn giấu thứ gì đó, chỉ là Phong Thiên Giới giống như một món đồ cần "mở khóa", phải tích lũy đủ thời gian hoặc thực lực, không gian ẩn giấu bên trong mới hiện lộ.
Hắn sở dĩ nghĩ vậy là bởi từ sau khi có được Phong Thiên Giới, rõ ràng cảm nhận được phạm vi sương trắng tan đi đã mở rộng.
Lúc mới tiến vào, khu vực có thể hoạt động chỉ chừng một vạn mét vuông, còn bây giờ đã thành hai vạn.
Phần sâu hơn bị sương trắng bao phủ, Sở Phong không phải chưa từng muốn chui vào thăm dò, chỉ là tại ranh giới tồn tại một tầng ngăn cách vô hình, hoàn toàn không thể vượt qua.
Trầm ngâm một lúc, hắn hiểu ra, muốn triệt để giải khai bí mật của Phong Thiên Giới, biện pháp chủ yếu vẫn là tăng cường thực lực, thực lực nâng lên thì những bí mật ẩn giấu tự nhiên sẽ hiện ra.
Không điều tra được gì thêm, Sở Phong đành thu hồi tâm thần.
Nghĩ đến bản thân, hắn liền nhớ tới tài liệu mà Gia Cát Văn từng gửi tới nhà họ Hạ, tâm niệm khẽ động, lập tức lấy tập văn kiện ra, mở ra nghiên cứu cẩn thận.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!