Lọc Truyện

Phế Phi Trở Lại: Quyền Khuynh Thiên Hạ - Dung Ly

 

 Ánh mắt Hạ Hầu Hàm vẫn dừng trên người Dung Ly, trong mắt toàn là thống khổ đè nén. Hắn khẽ nói: "Ly Nhi, có thể cứu cứu Nhược Nhi không?" 

 Lần này Dung Ly cũng quay đầu nhìn Hạ Hầu Hàm: "Ta vẫn câu đó, dựa vào cái gì mà bắt ta phải cứu Mộ Tuyết Nhược?" 

 "Chỉ dựa vào việc ngươi là Vương phi của bản vương!" Hạ Hầu Hàm có chút thẹn quá hóa giận, giọng gằn lên: "Lời bản vương, ngươi sao dám không nghe?" 

 Hắn khép mắt lại, cố hết sức đè nén cảm xúc trong lòng, buộc mình bình tĩnh: "Ngươi là Vương phi của bản vương, nay Nhược Nhi độc còn dư phát tác, cần thuốc dẫn, mà thuốc dẫn ấy… chỉ có mình ngươi lấy ra được." 

 Hạ Hầu Hàm ngừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Ngươi cứ yên tâm, bản vương sẽ phái người dốc hết sức bảo vệ ngươi bình an, ngươi…" 

 "Ngươi bị bệnh à? Tự thấy mình quan trọng lắm sao? Ngươi nói một câu là ta phải nghe theo?" Hạ Hầu Hàm còn chưa nói xong, Dung Ly đã cắt ngang: "Nói cho ngươi biết, chuyện ta Dung Ly không muốn làm, còn chưa ai có thể ép nổi ta!" 

 Thật buồn cười. Hạ Hầu Hàm tưởng mình là ai, mở miệng nói muốn lấy máu đầu tim của nàng làm thuốc dẫn là nàng phải cam tâm tình nguyện dâng hai tay lên sao? Dù là người thân thì đã sao, huống chi lại còn là kẻ hết lần này đến lần khác tìm cớ gây khó dễ với nàng. 

 Dung Ly thu lại cảm xúc, nhàn nhạt nhìn về phía Hạ Hầu Hàm: "Ta khuyên Vương gia một câu, so với việc lãng phí thời gian ở đây tranh cãi với ta, chi bằng sớm đi tìm những người khác phù hợp với điều Lưu đại sư nói về thuốc dẫn, biết đâu thật sự có thể tìm được. Muốn đánh chủ ý lên người ta, Vương gia ít nhất cũng phải thể hiện chút thành ý. Máu đầu tim đâu phải thứ muốn lấy là lấy, không có đủ điều kiện khiến ta động tâm, ta tuyệt đối sẽ không đáp ứng." 

 Giọng Hạ Hầu Hàm khàn đặc, cổ họng như bị lửa thiêu đốt. Hắn thấp giọng hỏi: "Ngươi… có yêu cầu gì?" 

 "Điều ta muốn, chẳng phải Vương gia vẫn luôn biết rõ sao? Bây giờ còn tới hỏi ta, có phải hơi giả vờ hồ đồ rồi không?" Trong đầu Dung Ly đã có chủ ý, lúc này nàng cũng không vội rời đi, thong dong đứng đó nhìn Hạ Hầu Hàm. 

 Hạ Hầu Hàm giật mình, không thể tin nổi nhìn sang Dung Ly. Vài ngày trước vào cung, ở trong đại điện, chẳng phải Dung Ly đã thừa nhận nàng yêu hắn rồi sao? Trước đây đòi hưu thư hoàn toàn chỉ là giận dỗi. Hơn nữa lần trước hắn tới Mộc Phù Viện, Dung Ly chẳng phải cũng rất biết nghĩ cho hắn sao? 

 Từ khi đó, Hạ Hầu Hàm vẫn luôn cho rằng Dung Ly đã chấp nhận tình ý của hắn, không còn muốn rời khỏi Vương Phủ nữa. 

 Không ngờ hiện tại, Dung Ly lại nhắc tới chuyện hưu thư. 

 Nói rằng thứ nàng vẫn luôn cầu, chẳng qua chỉ là một tờ hưu thư. 

 Nói nhẹ tênh như thế, giống như tình nghĩa năm xưa đã bị nàng phủi sạch không còn dấu vết. 

 Hạ Hầu Hàm có chút không chấp nhận nổi. Rõ ràng quan hệ giữa bọn họ đã dịu đi rồi, không phải sao? 

 Tại sao Dung Ly lại lôi chuyện cũ ra nói, nàng thật sự muốn rời khỏi Đoan Vương Phủ đến thế ư? 

 Hạ Hầu Hàm quay đầu nhìn Mộ Tuyết Nhược đang nằm trên giường, người không ra người, quỷ không ra quỷ. 

 Hai người phụ nữ, hắn nên chọn thế nào? 

 Hắn, hoàn toàn không thể đưa ra quyết định. 

 Nếu hắn muốn Mộ Tuyết Nhược còn sống, ngoài việc dùng máu đầu tim của Dung Ly làm thuốc dẫn, những cách khác căn bản không đi được. 

 Huống hồ bây giờ thời gian cực kỳ gấp gáp, Mộ Tuyết Nhược chỉ còn chưa đầy một ngày. Nếu tới trưa mai vẫn chưa lấy được máu đầu tim, vậy Mộ Tuyết Nhược chắc chắn sẽ chết. 

 Những Thái y khác trong Thái Y Viện đã không còn cách gì nữa. Bọn họ kê không biết bao nhiêu toa thuốc, như nước chảy mà cho Mộ Tuyết Nhược uống, vậy mà không có một chút chuyển biến. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận