"Khởi bẩm Vương gia, vi thần đã tính ra rồi. Thuốc dẫn phải là máu đầu tim một bát của một nữ nhân sinh thần vào giờ Dậu ngày mùng ba tháng ba, lại còn là âm nhân thân phận tôn quý, địa vị cao hơn Trắc phi nương nương."
Nói xong kết quả mình tính được, Lưu Thuần liền đưa tờ giấy lúc nãy dùng để suy tính cho Hạ Hầu Hàm xem.
Hạ Hầu Hàm cả kinh: "Thuốc dẫn là… máu đầu tim?"
Dung Ly khẽ cụp mắt xuống. Nàng đã hiểu ra.
"Phiền Lưu Thái y giải thích cho bản vương, cái gọi là 'âm nhân nơi cao vị' nghĩa là thế nào?" Phía trước Hạ Hầu Hàm còn nghe rõ, đến nửa câu sau lại không hiểu lắm.
"'Cao vị' là nói tương đối với Trắc phi nương nương, chỉ nữ tử có thân phận cao hơn Trắc phi nương nương. Thân phận càng cao, tinh hoa chi khí trong cơ thể càng đầy đủ, mới có thể áp chế được độc tố trong người Trắc phi nương nương. Nam tử là dương, nữ tử là âm, 'âm nhân' chính là chỉ nữ tử."
Lưu Thuần giản lược giải thích một phen, rồi nói tiếp: "Vi thần tính ra, muốn cứu Trắc phi nương nương, ngoài thuốc nước thông thường, còn phải dùng máu đầu tim một bát của nữ tử sinh vào giờ Dậu ngày mùng ba tháng ba, thân phận lại tôn quý hơn Trắc phi nương nương làm thuốc dẫn, Trắc phi nương nương mới có thể được cứu."
Chân mày Hạ Hầu Hàm chau lại thật chặt.
Một bát máu đầu tim.
Đó là thứ lấy mạng người. Ai chịu dùng máu đầu tim của mình để cứu một kẻ chẳng hề liên quan?
Chỉ riêng điều kiện sinh thần mùng ba tháng ba, thân phận còn cao hơn Nhu nhi, người như vậy đã ít lại càng ít.
Mấy huynh đệ của hắn đều đã cưới Chính Phi. Bất kể có đúng sinh thần hay không, ai có thể đem máu đầu tim của thê tử mình cho hắn?
Trong cung thì càng đừng mong. Đều là nữ nhân của Phụ hoàng, hắn tuyệt đối không thể động tới.
Vậy thì biết làm sao?
Chẳng lẽ Nhu nhi thực sự hết đường cứu?
Hạ Hầu Hàm đột nhiên sực nhớ, Chính Phi của hắn, Dung Ly, hình như sinh thần chính là ngày mùng ba tháng ba.
Ánh mắt hắn chuyển sang Dung Ly bên cạnh đang ung dung búng móng tay, cổ họng khô khốc: "Sinh thần của Ly Nhi… là khi nào?"
Hắn cảm thấy giọng mình khàn như một lão ông, trong lòng nửa mong chờ, nửa bài xích.
Hắn cũng không rõ rốt cuộc mình có muốn nghe đáp án ấy hay không.
Dung Ly khúc khích bật cười, ngẩng đầu lên, nhàn nhã nhìn Hạ Hầu Hàm: "Mùng ba tháng ba, giờ Dậu hai khắc. Vương gia định làm gì?"
Bảo không trùng hợp mới là lạ.
Trong này mà không có chút mờ ám, ai tin được?
Cổ họng Hạ Hầu Hàm không còn khô nữa, mà cả người lại như rơi vào hầm băng, lạnh đến nỗi tim hắn cũng sắp ngừng đập.
Làm gì đây?
Hạ Hầu Hàm khó nhọc mấp máy môi, lại phát hiện mình căn bản không thể phát ra nổi tiếng nào.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!