Vân Triệt vốn là người chẳng bao giờ theo lẽ thường. Đó là ấn tượng đầu tiên và rõ rệt nhất mà Tư Không Độ có được sau lần tiếp xúc ngắn ngủi với hắn.
Chẳng hạn, mới ở cảnh giới Nhập Huyền mà hắn đã muốn khiêu chiến Mộ Dung Dật; lại còn, giữa muôn vàn binh khí của Thiên Binh Các, hắn chọn đúng thứ mà Tư Không Độ dặn đi dặn lại là tuyệt đối đừng chọn!
"Lời ta vừa nói ngươi hoàn toàn không nghe lọt tai à?" Tư Không Độ nén giận nói: "Thanh kiếm này căn bản không hợp với bọn huyền giả chúng ta! Muốn khống chế nó khó gấp trăm lần kiếm thường! Tuy cấp bậc của nó là cao nhất trong Thiên Binh Các, nhưng chọn binh khí thì điều tiên quyết là phải hợp với mình. Đừng nói nó là một kiện Địa Huyền khí, dù có là Thiên Huyền khí đi nữa, thì trong nội phủ này cũng chẳng ai chọn đâu!"
"Những điều ngươi nói, ta đều hiểu." Vân Triệt cắn răng chống đỡ sức nặng của Bá Vương Cự Kiếm, chậm rãi nói: "Nhưng… ta cảm thấy thanh kiếm này hợp với ta nhất."
"Ngươi chỉ mới nhấc nó lên đã phải dồn gần như toàn bộ sức lực, vậy điều khiển nó kiểu gì?"
"Đó chỉ vì lực lượng của ta còn chưa đủ. Cùng với việc huyền lực tăng dần, ắt sẽ có ngày ta điều khiển nó nhẹ như không." Vân Triệt đáp.
"Trong nội phủ, thậm chí là cả Thương Phong Huyền Phủ, không hề có bất kỳ Huyền Kỹ nào dành cho trọng kiếm, cũng chẳng có giảng sư nào biết dùng trọng kiếm. Nếu ngươi thật sự chọn nó, ngay cả cách tu luyện chính xác cũng không biết." Tư Không Độ nhíu mày, kiên nhẫn khuyên can. Hắn hoàn toàn không hiểu nổi, rõ ràng đã đưa ra biết bao lý do, vậy mà Vân Triệt vẫn thẳng thừng chọn thanh trọng kiếm gần như đã bị quên lãng này.
"Không sao, tự nghiên cứu cũng ổn." Vân Triệt hít sâu một hơi, nâng tay thu Bá Vương Cự Kiếm vào Thiên Độc Châu. Sau đó vỗ tay, hết sức hài lòng nói: "Tư Không ca, vũ khí ta đã chọn xong, Tụ Huyền Tháp thì ta tự đi, giờ đưa ta đến Thái Huyền Điện đã."
"Ngươi-" Tư Không Độ thật muốn nói rằng đúng là không nói nổi với hắn, cuối cùng đành bất lực lắc đầu: "Thôi, những gì cần nói ta đều nói rồi. Đã vậy, ta không có quyền can thiệp. Đi thôi."
Thái Huyền Điện là nơi Thương Phong Huyền Phủ dùng để cất giữ các loại Huyền Công, Huyền Kỹ, là nơi tích lũy di sản ngàn năm của Thương Phong Huyền Phủ. Thái Huyền Điện nằm trong nội phủ, nhưng bên trong có bày trận pháp truyền tống đặc thù, từ phủ ngoài đến Trung Phủ rồi nội phủ đều có thể vào. Chỉ là đệ tử phủ ngoài chỉ được vào tầng thứ nhất; Trung Phủ có thể vào tầng một và hai; đệ tử nội phủ được tự do ra vào cả ba tầng. Tầng càng cao thì phẩm cấp Huyền Công, Huyền Kỹ được cất giữ cũng càng cao.
Sau khi được trưởng lão giữ cửa kiểm tra ấn ký, Vân Triệt theo Tư Không Độ đi thẳng lên tầng ba của Thái Huyền Điện. Nơi đây tĩnh lặng, tràn ngập khí tức huyền lực đậm đặc và thần bí. Đập vào mắt là vô số ngọc thạch và trục thư bằng ngọc ghi chép các loại Huyền Công Huyền Kỹ, bày kín khắp tầm nhìn.
"Đệ tử nội phủ mỗi hai tháng có thể đến Thái Huyền Điện một lần, chọn tối đa hai bản Huyền Công hoặc Huyền Kỹ, và trong vòng một tháng, bất kể đã lĩnh ngộ thông suốt hay chưa, đều phải hoàn trả."
Tư Không Độ bước lên mấy bước, đứng trước một giá ngọc, ra hiệu: "Vân Triệt, vận khí của ngươi không tệ. Bản Huyền Công độc môn của Thương Phong Huyền Phủ là Thái Huyền Tâm Quyết vẫn còn ở đây, chưa bị đệ tử nội phủ khác mượn. Ngươi mới vào nội phủ, điều đầu tiên phải lấy chính là bản này! Tu luyện Thái Huyền Tâm Quyết sẽ giúp năng lực khống chế huyền lực của ngươi tăng mạnh. Đến cảnh giới đủ cao, khiêu chiến vượt cấp sẽ dễ như trở bàn tay. Hơn nữa, phần lớn Huyền Kỹ độc môn của Huyền Phủ chúng ta đều cần lấy Thái Huyền Tâm Quyết làm nền tảng để thi triển. Ngoài bản Thái Huyền Tâm Quyết bắt buộc chọn này, ngươi có thể chọn thêm một bản Huyền Kỹ đủ mạnh."
Vân Triệt bước đến bên cạnh Tư Không Độ, nhấc bản Thái Huyền Tâm Quyết lên, dùng huyền lực thăm dò sơ qua thuộc tính và nội dung, rồi lại đặt xuống, tiếp tục lật xem các ngọc thạch và ngọc quyển khác. Tư Không Độ nhíu mày, nhưng không mở miệng. Đối diện với nhiều Huyền Công Huyền Kỹ như vậy mà chỉ được chọn hai, tất nhiên phải cân nhắc thật kỹ. Hắn nhớ lần đầu mình đặt chân vào đây, choáng váng đến ngẩn người nửa ngày, rồi lựa chọn suốt một ngày tròn mới hớn hở rời đi.
Tuy vậy, hắn tin chắc sau khi so sánh nhiều lần, Vân Triệt nhất định sẽ quay lại chọn bản Thái Huyền Tâm Quyết.
Vân Triệt đi qua hết giá ngọc này đến giá ngọc khác. Mỗi lần cầm lên một quyển ngọc, hắn chỉ lướt mắt qua rồi vội vã đặt xuống; lâu nhất cũng chỉ nán lại trong tay hắn chừng năm sáu hơi thở. Mãi đến quá nửa canh giờ, hắn vẫn chưa đưa ra lựa chọn nào.
"Vân Triệt, có phải hoa mắt rồi không? Không sao, cứ từ từ tìm. Năm đó sư huynh của ngươi đây chọn suốt cả một ngày đấy." Tư Không Độ cảm thông nói.
Vân Triệt gật đầu, đi đến giá ngọc kế tiếp. Giá này đã sát tường đông; khi đi ngang, hắn liếc thấy một cái giỏ tre cao ngang nửa người đặt ở góc tường. Trong giỏ nhét lộn xộn những ngọc giản cũ kỹ. Hiển nhiên chúng cũng là Huyền Kỹ, nhưng khí tức tỏa ra lại yếu ớt vô cùng.
"Tư Không ca, trong này là gì?" Vân Triệt chỉ giỏ tre hỏi.
"À! Đó là các loại Huyền Kỹ mà Thương Phong Huyền Phủ thu được từ khắp nơi trong đế quốc qua nhiều đường khác nhau mấy năm nay. Cái nào uy lực không tệ sẽ để ở tầng một hoặc tầng hai, có rất ít phần được lưu ở tầng ba. Còn những Huyền Kỹ dân gian hàng chợ phẩm cấp quá thấp, uy lực quá tệ, dẫu có đặt ở tầng một cũng chẳng ai buồn nhìn. Cho nên dạo trước, trưởng lão trông coi Thái Huyền Điện đã lọc mấy thứ rác rưởi chẳng ai ngó ngàng này ra. Vốn bàn nhau sẽ vứt hết hoặc tiêu hủy, hình như quẳng đó rồi quên luôn."
"Ồ?" Vân Triệt ậm ừ một tiếng, rồi đi thẳng đến bên giỏ, tiện tay lấy mấy ngọc giản mà Tư Không Độ gọi là 'Huyền Kỹ dân gian hàng chợ' ra lật đọc. Cầm một quyển rồi đặt xuống, lại quyển thứ hai, rồi thứ ba, thứ tư…
Ngay lúc Vân Triệt bước về phía giỏ tre, Tư Không Độ đã có linh cảm không lành. Kết hợp với đủ thứ hành vi trước đó, hắn đã đoán định: bất kể chuyện có hoang đường cỡ nào, tên này cũng có khả năng làm ra cho bằng được.
Quả nhiên, không ngoài dự đoán của Tư Không Độ, Vân Triệt rút ra hai ngọc giản từ trong giỏ, nói: "Được, ta chọn hai quyển này. Tư Không ca, chúng ta đi thôi."
Hỏa Diệm Quyền, Hỏa Vân Chưởng.
Vừa thấy rõ tên hai Huyền Kỹ ấy, Tư Không Độ suýt phun máu. Hắn rốt cuộc không giữ nổi dáng vẻ điềm đạm, bùng nổ chửi ầm lên: "Vân Triệt!! Đầu óc ngươi úng nước à! Ngươi muốn khiêu chiến Mộ Dung Dật, ta bất đắc dĩ; ngươi chọn một thanh trọng kiếm chẳng ai thèm chọn, ta cũng nhịn… nhưng cái đồ trời đánh kia lại đi chọn HAI bản Huyền Kỹ hàng chợ là sao!! Hỏa Diệm Quyền với Hỏa Vân Chưởng, mẹ kiếp! Hai thứ này là loại thấp đến mức không thể thấp hơn nữa! Chỉ cần biết chút Hỏa Hệ Huyền Công, có thể dùng huyền lực hóa hỏa, đến đứa trẻ ba tuổi cũng luyện thuần thục trong nửa canh giờ! Uy lực thì đúng là rác rưởi! Thứ Huyền Kỹ như vậy mà ngươi còn phải vào Thái Huyền Điện để chọn? Ra ngoài tùy tiện vào một cửa hàng, một đồng Thanh Huyền tệ là mua được nửa cân!"
Vân Triệt vội xua tay, cười làm lành: "Tư Không ca bớt giận. Ta vốn có Hỏa Hệ Huyền Công, nên chọn hai Huyền Kỹ hệ hỏa, ta thấy rất hợp với ta."
"Hợp cái con khỉ!" Tư Không Độ chỉ về phía sau: "Ở đây tuy Huyền Kỹ hệ hỏa không nhiều, nhưng cũng phải mấy chục bản! Đằng kia có Tai Nạn Huyền Viêm, Dương Thiên Chỉ, Thiêu Hồn Quyền, cái nào chẳng mạnh gấp trăm lần hai thứ trong tay ngươi!"
"Nhưng ta thấy hai cái này hợp với ta hơn. Bởi vì… nhìn qua là biết luyện rất dễ."
Câu trả lời của Vân Triệt suýt làm Tư Không Độ nghẹt thở lăn ra xỉu.
"Giờ vũ khí và Huyền Kỹ đều đã chọn xong, phiền Tư Không ca đưa ta đến chỗ ở." Vân Triệt cất Hỏa Diệm Quyền và Hỏa Vân Chưởng đi, ra vẻ nghiêm túc nói.
Khóe miệng Tư Không Độ giật giật, lười nói thêm một chữ, chiều ý hắn rời Thái Huyền Điện, đi thẳng tới nơi đã sắp xếp cho Vân Triệt.
Thương Phong Huyền Phủ đối với chỗ ở của đệ tử nội phủ tất nhiên không hề keo kiệt. Khi thấy căn nhà trước mắt, trong lòng Vân Triệt cũng phải thầm giật mình. Phòng ốc rộng rãi ngoài dự liệu, còn kèm một tiểu viện tao nhã. Bên trong mọi vật dụng sinh hoạt đều đầy đủ, ngay cả chăn đệm cũng dệt bằng tơ tằm thượng hạng.
Đệ tử nội phủ ai nấy đều là nhân vật đến cả hoàng thất Thương Phong cũng phải trọng đãi, tất nhiên chẳng thể đối đãi sơ sài.
"Đây chính là chỗ ở của ngươi. Ta ở viện số 41, nếu có việc, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm ta. Ngoài ra, gian tu luyện của ngươi ở Tụ Huyền Tháp là số 101. trên người ngươi đã được đặt ấn ký huyền lực tương ứng, nơi đó chỉ mình ngươi vào được, muốn lúc nào đều có thể vào đó yên tâm tu luyện. Còn nữa, đừng quên cứ mỗi bảy ngày đi một chuyến tới Nội Phủ Huyền Đan Các, lĩnh mười viên Trung Hồi Huyền Đan, ba viên Tẩy Cốt Đan và hai viên Tiểu Hồi Thiên Đan. Và, trong nội phủ này, nếu chạm mặt đệ tử nội phủ khác, tuyệt đối đừng gây xung đột, vì ở đây bất kỳ ai cũng là người ngươi không chọc nổi."
"Huyền Phủ không hề bó buộc tự do của đệ tử nội phủ. Ngươi có thể tự do đi lại trong phủ ngoài, Trung Phủ, nội phủ, cũng có thể rời Huyền Phủ bất cứ lúc nào… nếu ngươi muốn lãng phí thời gian tu luyện trong nội phủ."
Dặn dò xong những điều cần dặn, Tư Không Độ không ở lại nữa, quay người rời đi. Giờ hắn càng lúc càng tin chắc, Vân Triệt hoặc là não có vấn đề, hoặc là một thằng điên.
Chừng nửa khắc sau, Tư Không Độ xuất hiện trước mặt Tần Vô Thương. Ông đang ngồi đối diện Tần Vô Ưu, nhàn nhã thưởng trà.
"Mọi việc thu xếp ổn thỏa cả chứ?" Tần Vô Thương cười hỏi.
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!