Lọc Truyện

Kiếm Chủ Bát Hoang - Tiêu Trần (FULL)

 

 Lực lượng của Hắc Giáp Phù mà hắn đã dùng trước đó cũng đã sớm hao hết, nghe Tiêu Thánh nói như vậy, Tiêu Trần dừng động tác trên tay. Đúng lúc đó, Tiêu Thánh cất tiếng cười nói: 

 "Tiểu tử, dưới đáy cốc này không có kình phong ập đến đâu, nếu không thì chỉ sợ ngươi đã chết từ lâu rồi." 

 Trước đó Tiêu Trần hôn mê suốt ba ngày, ba ngày này cũng là ba ngày Tiêu Thánh chìm trong sự nghi hoặc về đáy vực bí ẩn này. 

 Nằm ở vùng trung tâm của Phong Nguyên, nhưng trong khe nứt lại không lọt nổi một cơn gió nhẹ nào, thật sự quá thần bí. Theo lý mà nói, không có chỗ nào trên Phong Nguyên là không có cuồng phong mới đúng, nhưng hiện tại ở nơi này lại không có nổi một cơn gió. 

 Nghe Tiêu Thánh nói xong, Tiêu Trần cũng hết sức bất ngờ. Vừa rồi hắn không quan sát cẩn thận nên đến giờ mới nhận ra, trong khe nứt này thật sự là không có một cơn gió nào. 

 Không nghĩ tới tại trung tâm Phong Nguyên lại tồn tại một nơi như vậy, hắn không rõ vì sao trong khe nứt này lại không có cuồng phong, nhưng mà chuyện này không quan trọng. Hiện tại quan trọng nhất là Tiêu Trần phải nhanh chóng chữa thương, sau đó tìm kiếm hồ Thiên Linh, đây mới là mục đích của chuyến đi lần này. 

 Trong khe núi ít người qua lại, cũng không phát hiện tung tích của Phong Quỷ, đối với Tiêu Trần mà nói đây lại là một tin tức tốt, ít nhất thì hắn cũng có thể yên tâm chữa thương. 

 Nuốt đan dược chữa thương vào, Tiêu Trần khoanh chân ngồi tại chỗ. Tuy nói không nguy hiểm đến tính mạng nhưng tình trạng thân thể của Tiêu Trần cũng không thể nói là tốt, các vết thương trên người hắn vô cùng nghiêm trọng. 

 Nhắm mắt lại, dưới sự trợ giúp của đan dược chữa thương, Tiêu Trần mất hai ngày mới có thể khôi phục được bảy tám phần, tuy vẫn chưa khỏi hẳn nhưng hành động bình thường cũng không có gì đáng ngại. 

 Đã như vậy, Tiêu Trần cũng không chậm trễ nhiều thời gian hơn nữa, hắn bắt đầu tìm kiếm hồ Thiên Linh. 

 Dựa theo lời Tiêu Thánh nói, hồ Thiên Linh nằm dưới đáy khe nứt này. Lợi dụng bí pháp, Tiêu Thánh có thể cảm giác được khí tức của hồ Thiên Linh, xác định phương hướng đại khái. 

 Dưới sự chỉ huy của Tiêu Thánh, Tiêu Trần đi sâu vào bên trong khe núi, suốt quãng đường dài, hắn có thể kết luận rằng khe nứt này vô cùng sâu. 

 Tiêu Trần đi liên tiếp hai ngày nhưng vẫn không đến được hồ Thiên Linh, độ dài của khe nứt hoàn toàn vượt quá dự đoán của Tiêu Trần. 

 Hắn nghĩ thầm, chẳng lẽ khe nứt này xuyên qua toàn bộ Phong Nguyên. Nếu là như thế thì cũng quá đáng sợ rồi, diện tích của Phong Nguyên không hề nhỏ, có thể xuyên qua toàn bộ Phong Nguyên, chiều dài khe nứt này thật sự khó có thể tưởng tượng được. 

 Giống như không có điểm cuối, tuy nhiên dưới sự cảm ứng của Tiêu Thánh, khí tức hồ Thiên Linh ngày càng rõ ràng, khoảng cách cũng càng lúc càng gần. 

 Tiêu Thánh có cảm ứng, Tiêu Trần cũng không hoài nghi chút nào, hắn kiên trì đi tiếp. 

 Lại qua hai ngày, tròn bốn ngày ròng rã, hai người Tiêu Trần và Tiêu Thánh ở dưới đáy khe núi sâu thẳm chậm rãi di chuyển. Bốn ngày trôi qua, cuối cùng thì khung cảnh trước mắt bọn hắn cũng đã có sự thay đổi. 

 Vết nứt vốn chật hẹp, hoang vu không một ngọn cỏ, nhưng lúc này, trước mắt Tiêu Trần đột nhiên hiện ra một cảnh tượng hoàn toàn khác biệt. 

 Vách đá hai bên không chút dấu hiệu nào tách ra, vốn dĩ là một đáy vực rất hẹp, không ngờ là ở đầu cuối lại có thể hình thành một sơn cốc hình tròn. 

 Mặc dù xung quanh đáy vực cũng là vách đá cao chót vót, nhưng lại cho người ta có một cảm giác sáng sủa. Không chỉ như thế, ở trong sơn cốc hình tròn này còn có cây cối rợp bóng mát, cỏ xanh mọc khắp nơi trên mặt đất. 

 Không ngờ cảnh tượng như vậy lại xuất hiện ở trong Phong Nguyên, một trong bốn vùng đất chết của Thiên Hà lục địa. So sánh với Phong Nguyên không mọc nổi một cọng cỏ, nơi này nghiễm nhiên có thể nói là thế ngoại đào nguyên. 

 Quả thực khó có thể tưởng tượng, trong Phong Nguyên còn tồn tại một vùng đất như vậy. Đứng ở sơn cốc hình tròn một hồi lâu, Tiêu Trần như ngây như dại, trong miệng không tự chủ được lầm bầm: 

 "Đây là...” 

 "Tiểu tử, nơi này chính là hồ Thiên Linh, hồ Thiên Linh có thể mang đến sự sống cho mặt đất, có thể tạo ra một nơi như vậy ngay giữa Phong Nguyên, chỉ có hồ Thiên Linh mới có thể làm được, ngươi nhìn xem." 

 Trái ngược với vẻ kinh hãi của Tiêu Trần, Tiêu Thánh trông bình tĩnh hơn rất nhiều. Tiêu Trần nhìn theo ngón tay của Tiêu Thánh, từ xa vọng lại, ở vị trí chính giữa của sơn cốc hình tròn này, một luồng linh khí tinh khiết khổng lồ phóng lên trời, nó như đã biến mình thành một vòm kết giới lớn bao phủ toàn bộ sơn cốc hình tròn vào bên trong. 

 Hơn nữa, ở phía dưới cột linh khí này còn có một dòng chất lỏng màu trắng sữa lơ lửng, chất lỏng thuần một màu trắng, đường kính ước chừng hơn mười thước đang bay lơ lửng giữa không trung. 

 Tiêu Trần đã từng gặp qua linh trì, nhưng nếu so sánh linh trì với hồ Thiên Linh trước mắt thì chính là núi nhỏ gặp núi cha rồi. Hồ Thiên Linh này tràn đầy linh khí, mạnh hơn không biết bao nhiêu lần so với linh trì bình thường. 

 Thấy Tiêu Trần khiếp sợ, bóng người Tiêu Thánh chậm rãi đi ra khỏi cơ thể Tiêu Trần, trên mặt cũng để lộ một nụ cười nhàn nhạt. 

 Cuối cùng cũng tìm được hồ Thiên Linh, tuy quá trình gian khổ, nhưng lúc này hồ Thiên Linh đang ở trước mắt, đối với Tiêu Trần và Tiêu Thánh mà nói tất cả gian khổ trước đó đều vô cùng đáng giá. 

 Tiêu Thánh muốn phục sinh nhất định phải mượn hồ Thiên Linh. Còn có một chuyện khác mà Tiêu Thánh không nói cho Tiêu Trần, đối với Tiêu Trần mà nói hồ Thiên Linh này cũng là một cơ duyên khó có được. 

 Tiêu Thánh không có khả năng độc chiếm hồ Thiên Linh, ngay từ đầu hắn đã quyết định lợi dụng hồ Thiên Linh cho Tiêu Trần một cơ duyên lớn lao. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận