Phong Quỷ là sinh vật duy nhất có thể sinh tồn tại ở Phong Nguyên, mà nơi ở của bọn hắn tại Phong Nguyên bình thường đều là kiến trúc được xây dưới lòng đất. Bởi vì chỉ có ở dưới lòng đất thì mới có thể tránh khỏi sự tàn phá của cuồng phong.
Tuy tộc Phong Quỷ cũng không e ngại cuồng phong, nhưng cũng không thể xây dựng nơi cư trú ở trên mặt đất được, bởi vì cuồng phong trên Phong Nguyên sẽ xé nát những ngôi nhà đáng thương kia thành mảnh vụn chỉ trong chớp mắt.
Cho nên về cơ bản thôn xóm của Phong Quỷ đều được xây ở dưới lòng đất, từng gian phòng nối liền giống như sơn động tạo thành nơi ở của Phong Quỷ.
Lúc này ở trong thôn Phong Quỷ, đầu Thánh Huyết Phong Quỷ đang vô cùng phẫn nộ vì có con người tiến vào lãnh địa riêng của nó.
Lần này Phong Quỷ tập kích bị đánh lui, không ít người cũng cảm thấy nguy hiểm trong Phong Nguyên đã giảm xuống rất nhiều, cho nên có rất nhiều người tạo thành nhóm lớn tiến vào Phong Nguyên để lịch lãm.
Trải qua lần thất bại thảm hại này, bộ tộc Phong Quỷ cũng nên nghỉ ngơi một đoạn thời gian. Chẳng qua là cơn tức giận trong lòng vẫn không thể nguôi ngoai được, vậy nên đầu Thánh Huyết Phong Quỷ đã quyết định sẽ tập kích những nhân loại muốn tiến vào Phong Nguyên.
Với tư cách Thánh Huyết Phong Quỷ, địa vị của nó trong bộ lạc Phong Quỷ không hề thấp. Trong mắt hiện lên một tia sát ý, nó hung tợn gầm gừ:
"Nhân loại, các ngươi cho rằng hiện tại Phong Nguyên đã an toàn rồi sao, vậy ta nhất định phải khiến đám nhân loại dám tiến vào Phong Nguyên như các ngươi bỏ mạng tại nơi này."
Nói xong, Phong Quỷ lập tức hạ lệnh tấn công đám võ giả nhân loại đang có mặt trong Phong Nguyên. Bọn Phong Quỷ vừa mới kết thúc một hồi đại chiến lại dồn dập xông lên. Chỉ là so với trận tập kích của Phong Quỷ trước đó, số lượng Phong Quỷ lần này ít hơn rất nhiều, nhưng dù vậy thì cũng không nằm trong khả năng có thể chống cự của đám nhân loại vừa tiến vào Phong Nguyên.
Không một ai ngờ tới, bọn Phong Quỷ lại triển khai tập kích ở thời điểm tưởng chừng như an toàn nhất. Hơn nữa, đoàn quân này còn do một đầu Thánh Huyết Phong Quỷ dẫn dắt.
Tiêu Trần không hề hay biết hành động của bọn Phong Quỷ kia. Sau mấy ngày vất vả bôn ba, Tiêu Trần đã dần dần xâm nhập vào sâu trong Phong Nguyên. Trên cả đoạn đường, Tiêu Trần cũng thu hoạch được rất nhiều thứ có ích, dọc theo đường đi có vô số thiên tài địa bảo, thậm chí hắn còn tìm được một bụi Ý Thảo.
Tiêu Trần biết được Ý Thảo vô cùng quý giá, cho nên,có thể lấy được hai bụi Ý Thảo khiến Tiêu Trần rất vui vẻ. Nhưng điều đáng tiếc là loại cỏ này có số lượng quá ít và rất khó gặp được, điều này khiến Tiêu Trần cảm thấy khá thất vọng.
Nhưng theo như lời của Tiêu Thánh nói thì cỏ Ý Thảo mọc ở khu vực ngoại vi này gần như đã tuyệt chủng cả rồi, mỗi ngày đều có võ giả nhân loại tới Phong Nguyên lịch lãm, đối với bảo vật như cỏ Ý Thảo này, ai lại bỏ qua được chứ.
Nhưng càng đi sâu vào trong, nhất là khi đi đến vùng trung tâm của Phong Nguyên lại càng ít người qua lại, điều này đồng nghĩa với việc nếu Tiêu Trần đủ may mắn thì cũng có thể có được thu hoạch không nhỏ.
Nghe Tiêu Thánh nói lời này, tâm trạng của Tiêu Trần mới có thể tốt hơn một chút. Nghĩ lại cũng đúng, khu vực ngoại vi này gần như đã bị võ giả nhân loại cướp sạch. Tuy nhiên trong khu vực trung tâm thì lại có rất ít võ giả nhân loại đi vào, chắc chắn là trong đó sẽ thu hoạch được nhiều hơn nữa.
Hắn tràn đầy chờ mong chạy vào vùng trung tâm của Phong Nguyên. Càng đi vào, cuồng phong trong Phong Nguyên lại càng mạnh. Đến cuối cùng, Tiêu Trần bắt buộc phải sử dụng Hắc Giáp Phù, bởi vì chỉ dựa vào những bảo vật phòng ngự kia thì hoàn toàn không đủ năng lực để đối chọi với kình phong ở nơi này.
Nhưng cũng may, trên người Tiêu Trần còn bảy tấm Hắc Giáp Phù, trong thời gian ngắn cũng không sợ sẽ dùng hết.
Dưới sự bảo hộ của Hắc Giáp Phù, Tiêu Trần không hề e ngại kình phong trong Phong Nguyên. Là Thánh Cấp phù triện, Hắc Giáp Phù chính là khắc tinh của Phong Nguyên. Nếu không phải Hắc Giáp Phù cực kỳ khó luyện chế, hơn nữa giá cả lại vô cùng đắt đỏ, vậy thì đối với võ giả nhân loại mà nói có lẽ Phong Nguyên cũng không tính là vùng đất đáng sợ gì.
Nghĩ mà xem, ngay cả Đường Thiên Bảo là thiếu chủ Đường gia mà cũng chỉ có một tấm Hắc Giáp Phù, có thể thấy Hắc Giáp Phù quý giá như thế nào. Cũng chính vì vậy, rất nhiều võ giả thân phận bình thường không thể có được một tấm Hắc Giáp Phù trong tay, cho nên khi bọn hắn đi tới Phong Nguyên, cũng chỉ có thể dựa vào một ít bảo vật phòng ngự và chỉ dám hoạt động ở vùng ngoài rìa Phong Nguyên. Vì lẽ đó mà những nơi sâu nhất trong Phong Nguyên mới có ít người qua lại như vậy.
Có Hắc Giáp Phù bảo vệ, Tiêu Trần thuận lợi tiến vào vùng trung tâm của Phong Nguyên. Tuy nhiên sự bình yên đó lại không kéo dài được lâu, chỉ một ngày sau, Tiêu Trần đã chạm trán với bọn Phong Quỷ.
Tiêu Trần phải đối mặt với hơn trăm đầu Phong Quỷ, nhưng may mắn chúng đều là những Phong Quỷ cấp thấp nhất, linh trí gần như bằng không, vừa nhìn thấy Tiêu Trần, bọn Phong Quỷ này lập tức gầm gừ xông lên.
Tiến vào Phong Nguyên đã gần mười ngày, đây là lần đầu tiên Tiêu Trần đụng độ với đám Phong Quỷ, nhưng chỉ là một trăm đầu Phong Quỷ bình thường, đối với Tiêu Trần mà nói cũng không hề đáng sợ.
Mặc Long Kiếm được rút ra khỏi vỏ, Tiêu Trần nhẹ nhàng diệt sạch cả đám hơn trăm đầu Phong Quỷ này không còn một mống.
Thực lực của Phong Quỷ cũng không tính là mạnh, chỉ có mấy cấp như Phong Quỷ Vương, Phong Quỷ Thánh Vương, cùng với Thánh Huyết Phong Quỷ, những Phong Quỷ đó mới xảy ra sự biển đổi về chất. Còn mấy đầu Phong Quỷ bình thường thì hầu như cũng chỉ mạnh hơn dã thú một chút mà thôi.
Giết sạch đám Phong Quỷ này, Tiêu Trần lại tiếp tục lên đường. Dù sao chuyện gặp phải Phong Quỷ trong Phong Nguyên cũng hết sức bình thường.
Nhưng mà điều khiến Tiêu Trần không ngờ tới chính là dọc theo đường đi, Tiêu Trần không ngừng chạm trán với hàng tá Phong Quỷ. Số lượng mỗi một lần tấn công cũng không giống nhau, lần nhiều nhất Tiêu Trần còn gặp phải một đám Phong Quỷ tập hợp hơn năm trăm đầu Phong Quỷ lớn nhỏ.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!