"Không muốn." Lục Thận Hành đáp: "Em và tôi là vợ chồng. Công bố rồi thì sẽ chẳng còn 'tin đồn' nữa."
"…"
Thà là tin đồn còn hơn!
Tống Minh Y lại hít sâu, cố giữ bình tĩnh: "Lục tiên sinh, vừa nãy anh nói muốn cảm ơn tôi, đúng không? Giờ vẫn tính chứ?"
"Không tính nữa." Lục Thận Hành đón ánh mắt cô, khóe môi nhếch lên: "Quá hạn không chờ."
"…"
Tên đàn ông xui xẻo này!
Có lẽ nhận ra cơn giận đang bốc lên trong lòng Tống Minh Y, cuối cùng Lục Thận Hành cũng chịu "đại phát từ bi" dặn tài xế:
"Lái xuống hầm."
Hầm gửi xe.
Trịnh Uyển Như đã đợi khá lâu. Từ xa thấy xe của Lục Thận Hành chạy tới, cô ta vội dặm lại son, xách túi lên rồi mở cửa bước xuống.
"Thận Hành ca ca…"
Trịnh Uyển Như vừa thấy Lục Thận Hành đã nở nụ cười ngọt lịm. Cô ta còn chưa kịp bước tới thì đã thấy Tống Minh Y từ trong xe đi ra.
Nụ cười trên mặt Trịnh Uyển Như lập tức cứng đờ.
Cô ta nhìn Lục Thận Hành, không thể tin nổi.
Chẳng phải người ta nói Lục Thận Hành ghét cay ghét đắng Tống Minh Y-cô dâu xung hỉ này sao? Vậy tại sao anh lại cho phép cô ngồi chung một xe?
Chắc chắn là vì Tống Minh Y!
Con tiện nhân này xưa nay giỏi nhất khoản quyến rũ đàn ông!
Ngay khoảnh khắc đó, Trịnh Uyển Như hận không thể xé sống Tống Minh Y.
Tống Minh Y rùng mình một cái. Cô thấy mình oan đến chết, mà còn chẳng biết giải thích thế nào-chẳng lẽ nói chính Lục Thận Hành mời cô lên xe, lại cố tình nói chuyện làm cô phân tâm nên cô mới không kịp xuống trước?
Lời ấy lọt vào tai Trịnh Uyển Như, khác gì khoe khoang?
Tống Minh Y bỗng thấy có một câu cực kỳ hợp với tâm trạng mình lúc này.
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!