Cô chộp lấy khăn tắm bên cạnh quấn quanh người, mở cửa phòng rồi dặn Nghiêm Tranh: "Mang cho tôi một bộ đồ."
Cô báo luôn số đo.
Nghiêm Tranh đúng là thư ký tổng tài, chẳng hề tỏ vẻ kỳ quái vì sao cô lại thành ra thế này. Anh ta lập tức mang đồ tới.
Tống Minh Y thay đồ xong thì quay lại ngay.
Lục Thận Hành nói: "Cô có thể thả tay tôi xuống được không? Mỏi quá rồi."
"Mỏi à? Mỏi thì tốt, để anh nhớ đời, biết không phải chuyện gì cũng tò mò được." Miệng nói vậy, Tống Minh Y vẫn rút kim vàng ra.
Lục Thận Hành hỏi: "Mấy cây kim trên người tôi khi nào rút hết?"
"Thêm năm phút nữa."
"Không cần tăng nhiệt độ nữa được không? Nóng quá."
"Ừ." Tống Minh Y bảo Nghiêm Tranh tắt máy gia nhiệt.
"Cảm ơn." Lục Thận Hành nói.
Tống Minh Y nắm cổ tay anh, bắt mạch lại. Mạch tượng của anh đã khỏe hơn trước rất nhiều, độc tố trong người cũng được nhiệt cao ép ra không ít.
Nhưng tình trạng trúng độc của Lục Thận Hành là tích tụ lâu ngày, vẫn còn dư độc.
"Quỷ Y, lần này đa tạ ân cứu mạng."
"Không cần khách sáo. Thư ký Nghiêm trả nhiều. Tôi cũng chỉ làm việc vì tiền." Tống Minh Y liếc anh một cái. "Thù lao Lục tổng không lật lọng chứ?"
"Tất nhiên không."
"Vậy thì tốt." Tống Minh Y rút nốt kim vàng.
Cô vừa cất kim xong đã thấy Lục Thận Hành chống tay lên thành bồn, đứng dậy.
Nhưng anh vừa đi một vòng trước cửa quỷ môn quan. Dược tính của thuốc tắm mà Tống Minh Y pha rất mạnh, đã sớm khiến anh mềm nhũn toàn thân.
Tống Minh Y lập tức bước tới định đỡ, nhưng đã muộn. Lục Thận Hành đã đổ sầm về phía cô.
Quán tính quá lớn hất Tống Minh Y ngã xuống đất.
Cô chỉ kịp thấy bên tai siết mạnh một cái, khẩu trang đã bị giật phăng, gương mặt cô lộ ra.
Lục Thận Hành nhìn rõ ràng, trong mắt thoáng qua một tia thất vọng.
Gương mặt ấy không hề xấu, thanh tú trẻ trung, chỉ tiếc… chẳng có lấy một chút gì quen thuộc.
"Lục Thận Hành, anh quá đáng!" Tống Minh Y giận đến run người. Cô đẩy anh ra, chộp khẩu trang đeo lại.
Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!