Lọc Truyện

Kết Hôn Chớp Nhoáng: Ông Xã Thực Vật Tỉnh Rồi? - Tống Minh Y

 

 Tống Minh Y nhìn gương mặt Lục Cảnh Phàm vừa ngông cuồng vừa chẳng buồn che giấu vẻ độc địa, bỗng nhiên lại hiểu ra vì sao Lục phu nhân thành ra như vậy. 

 Không phải Lục phu nhân trở mặt vô tình, cũng chẳng phải vì bà vốn hà khắc, rồi vừa hay Lục Thận Hành gặp chuyện nên trút giận lên cô dâu xung hỉ như cô. 

 Mà là ở cái nơi như nhà họ Lục, một khi mất Lục Thận Hành, từng ngày bà sống đều như bị giày vò. Trước kia bà đối xử tốt với cô, bởi cô là cô dâu xung hỉ khiến Lục Thận Hành tỉnh lại. Còn lần này, vì "sự rời đi" của cô mà Lục Thận Hành chết, bà đau đến phát điên lại không biết xả vào đâu… thế là cô trở thành cái miệng hố để bà trút hết. 

 Lục Cảnh Phàm tưởng cô đã bị dọa sợ. Gã nhe răng cười dữ tợn, sải bước về phía cô. Gã mới áp sát được một bước thì- 

 Rầm! 

 Một thứ gì đó nặng nề giáng thẳng vào sau gáy gã. 

 Lục Cảnh Phàm giật mình quay ngoắt lại, đập vào mắt là Lục Dĩ Mặc mặt mày đỏ bừng vì giận. 

 "Lục Dĩ Mặc!" Lục Cảnh Phàm ôm sau đầu, gầm lên: "Đồ con hoang, mày dám đánh tao?!" 

 "Đúng, tao dám! Tao đánh chính là mày!" Lục Dĩ Mặc vừa quát vừa vung gậy bóng chày nện tới tấp, đánh thẳng mặt gã: "Cho mày bắt nạt mẹ tao! Cho mày bắt nạt bà nội tao! Tao đánh chết mày! Đánh chết mày!" 

 Lục Dĩ Mặc tuy còn nhỏ, nhưng với thân phận người thừa kế duy nhất của Lục Thận Hành, cậu bé đã được dạy dỗ bài bản. Đòn đánh vừa hiểm vừa gọn, mỗi cú vung gậy đều nhằm đúng chỗ đau nhất trên người Lục Cảnh Phàm. 

 Lục Cảnh Phàm bị đánh đến tru tréo: "Lục Dĩ Mặc! Dừng tay cho tao! Mày còn không dừng, đừng trách tao không khách khí! Đồ con hoang, mày muốn lật trời à?!" 

 Mặc cho gã chửi rủa thế nào, dưới những cú vung gậy điên cuồng của Lục Dĩ Mặc, lại thêm Tống Minh Y âm thầm phối hợp, Lục Cảnh Phàm bị đánh đến mức chẳng có cửa phản đòn. 

 Gã tức đến phát nổ, vẫn cố gằn giọng: "Lục Dĩ Mặc, Tống Minh Y, cứ ngông đi! Đợi nhà họ Lục rơi vào tay chi thứ hai, tao xem tụi bây còn ngông được bao lâu! Đến lúc rơi vào tay tao, tao sẽ cho tụi bây biết mùi!" 

 "Nghe như nhị thúc còn muốn ăn đòn tiếp." Lục Dĩ Mặc vỗ vỗ cây gậy bóng chày trong tay, ánh mắt háo hức. 

 Lục Cảnh Phàm sợ đến tái mặt, ôm mông chuồn thẳng, chạy như bị chó đuổi. 

 "Nhị thúc, chạy nhanh vậy làm gì? Chúng ta còn phải chơi cho đã chứ?" Lục Dĩ Mặc cố tình gọi với theo. 

 Lục Cảnh Phàm càng chạy càng cuống, không để ý viên sỏi cuội dưới chân, vấp một cái rồi bổ nhào, ngã sấp mặt xuống đất. 

 Lục Dĩ Mặc cười ha hả không nể nang. 

 Lục Cảnh Phàm quay đầu liếc cậu bé, nghiến răng ken két: "Cứ chờ đấy!" 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận