Lọc Truyện

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Cuối cùng, gã xấu hổ đến mức cụp đuôi, lê chân chó bỏ chạy thảm hại, không dám ngoái đầu lại. 

 "Ta xin-" 

 Khương Tử Hào bừng tỉnh, vội mở miệng định bỏ quyền. 

 Nhưng chữ cuối cùng… hắn cứng họng, không sao nói ra nổi. 

 Lâm Nhất đang nhìn chằm chằm hắn. 

 Hắn vừa hé môi, hai dải lăng bố mang lạc ấn Thương Long Thần Văn và lạc ấn Phượng Hoàng Thần Văn đã đồng thời lao vút ra. 

 Sáu ngàn đạo lăng bố như Long Hoàng Tỏa Liên, xé gió ập tới. Chớp mắt, chúng đã trói hắn lơ lửng giữa không trung, không nhúc nhích nổi. 

 "Ai cũng có thể bỏ quyền. Riêng ngươi thì không." 

 Lâm Nhất nhìn thẳng đối phương, nhấn từng chữ. 

 Câu ấy vừa dứt, tu sĩ Thiên Kiếm Lâu và Tuyệt Ảnh Thần Điện còn lại đều biến sắc. Họ lập tức bay lùi ra sau, kéo giãn khoảng cách. 

 "Lâm Nhất, tha cho ta… ta không bỏ quyền nữa. Ngươi phế tu vi ta cũng được! Ta tuyệt đối không tìm ngươi gây chuyện!" 

 "Chỉ cần ngươi không giết ta, bảo ta làm gì cũng được!" 

 Khương Tử Hào giãy giụa điên cuồng, liên tục cầu xin. Nhưng Lâm Nhất vẫn bình thản như nước lặng, chỉ âm thầm siết lực, để lăng bố quấn chặt thêm từng vòng. 

 Rắc! Rắc! Rắc! 

 Chẳng bao lâu, lăng bố đã lún vào da thịt, rồi từ từ nghiền nát xương cốt. 

 Đó là cách hắn phá Thần Linh Ấn Ký: hoặc ra tay như sét đánh, giết trước khi ấn ký kịp phản ứng; hoặc hành hạ từng chút một, khiến ấn ký không thể phát huy. 

 Nói cho cùng, cũng chỉ là một đạo Thần Linh Ấn Ký mà thôi. 

 Quá trình ấy không kéo dài lâu. Thân thể Khương Tử Hào "bùm" một tiếng nổ tung, còn Thần Linh Ấn Ký thì vút lên trời, rời khỏi Thiên Hoang Giới. 

 "Chiếm Liên Đài đi." 

 Lâm Nhất quay đầu nhìn Lâm Giang Tiên, Hùng Thiên Nan và Ngao Tuyệt, giọng bình thản. 

 Cả ba đều có phần chưa kịp phản ứng. 

 Chín suất vốn phải tranh đoạt kịch liệt, giờ chẳng những không kịch liệt, còn trống ra năm suất. 

 Lâm Nhất một người một kiếm, đã diệt sạch người của mấy Bất Hủ Thánh Địa. 

 Sáu đại yêu nghiệt: một kẻ bị đánh thành chó, hai kẻ bị chặt đứt hai tay, ba kẻ còn lại đều đã bỏ mạng. 

 Biến cố này, ngay cả Huyền Không tôn giả cũng không thể ngờ tới. Những nơi khảo hạch ở địa giới khác, e rằng cũng chẳng ai tưởng tượng nổi. 

 "Ghê thật. Mười suất mà trống mất năm. Năm suất còn lại… toàn người Lâm Nhất dẫn ra." 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận