Lọc Truyện

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

 "Ta là tu sĩ Côn Luân, chẳng kém ai!" 

 Đúng lúc mọi người tưởng Lâm Nhất sắp gặp rắc rối, Long Hoàng Đỉnh bị hắn trấn trong Tử Phủ sâu thẳm đã được gọi thẳng ra. 

 Ầm! 

 Long Hoàng Đỉnh vang lên một tiếng ong trong cơ thể hắn, lập tức chặn đứng uy áp ngạo nghễ của đối phương. 

 Ngay sau đó, kim quang bùng nở, soi rực trời đất. 

 Sau lưng Lâm Nhất hiện ra một đóa Kim Liên. Ba nghìn đại đạo ta độc tôn, Hoả Hải Kim Liên rực sáng thương sinh. 

 Đại đạo chi hoa màu vàng, mười vạn đạo quy tắc Thánh Đạo thuần sắc! 

 Lâm Nhất tắm trong đạo quang, uy nghi như thần linh giáng thế. Cành liễu trong tay hắn càng giống một Thần Binh sắc bén, vung ra lạnh lẽo. 

 Rắc! 

 Cành liễu chém đứt Âm Dương, đâm thẳng làm tan nát Âm Dương Kiếm Vực. Lĩnh vực Thái Dương, lĩnh vực Thái Âm, Kiếm Vực sơ hình… tất cả đều bị đánh vỡ hoàn toàn. 

 "Vỡ!" 

 Lâm Nhất xoay người. Cành liễu trong tay hắn như roi, liên tiếp quất xuống, bắn ra hàng trăm trượng kiếm quang. 

 Rắc rắc rắc rắc! 

 Chẳng bao lâu, ba đại lĩnh vực đã bị chém nát sạch. Thái Dương vỡ vụn, Thái Âm sụp đổ, kiếm đạo tan rã. 

 Cổ Tuấn rơi từ trên trời xuống. Khóe miệng gã trào ra một vệt máu, quỳ một gối xuống đất. 

 Toàn thân gã bê bết, có mấy đạo kiếm thương dữ tợn đến rợn người. 

 Lâm Nhất chậm rãi hạ xuống, lơ lửng mà đứng. Hắn cầm cành liễu, áo xanh bay nhẹ, tuấn mỹ thanh nhã như tiên nhân giáng thế. 

 "Á!" 

 Cổ Tuấn đau đến gào không ngừng. Thấy Lâm Nhất hạ xuống, gã nghiến răng chịu đau, lao tới như sấm sét. 

 Chỉ nghe "keng keng choang choang" vang lên liên hồi. Lâm Nhất vẫn đứng nguyên tại chỗ, một cành liễu đã chặn hết trăm kiểu biến hóa, tựa thiên quân vạn mã cũng không thể vượt qua. 

 Trong mắt Cổ Tuấn lóe lên vẻ kinh ngạc, chấn động đến tột cùng. 

 Gã còn chưa kịp phản ứng, Lâm Nhất đã bắt trúng sơ hở, gạt kiếm quang sang một bên, cành liễu đâm thẳng vào mi tâm gã. 

 Cổ Tuấn vội thu thần, vung kiếm đỡ lấy. 

 Nhưng cành liễu khẽ rung, quất thẳng lên mặt gã. 

 Chát! 

 Tiếng như tát tai vang giòn. Trên gương mặt tuấn tú của Cổ Tuấn lập tức hiện ra một vệt đỏ. 

 Cảnh tượng ấy khiến tất cả đều chết sững. Quá độc! 

 Sát thương không lớn, phần nhiều đã bị đỡ đi, nhưng nhục nhã thì nặng đến nghẹt thở. 

 Cổ Tuấn tức đến phát điên. Gã lùi hai bước, phun ra một ngụm máu. 

 Gã ngẩng đầu, chỉ thấy Lâm Nhất vẫn mỉm cười, thong dong tự tại, nhàn nhạt nhìn gã. 

 Như thể đang nói: ta còn chưa dùng sức. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận