Lọc Truyện

Đô Thị Y Đạo Vô Song - Diệp Thu

 

 Thấy Tiền Tĩnh Lan đang nguy kịch. 

 Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc. 

 Bất ngờ, một bóng người lóe lên như tia chớp, chộp lấy Tiền Tĩnh Lan rồi lướt sang bên, né chiếc xe. 

 "Ai?" 

 Châu Hạo giật mình quay phắt đầu lại. 

 Vừa rồi người đó nhanh đến mức Châu Hạo còn chưa kịp nhìn rõ là ai. 

 Rất nhanh, một khuôn mặt quen hiện ra trước mắt. 

 Lông mày kiếm, mắt sáng, da hơi ngăm. 

 Trông hơi giống Cổ Thiên Lạc thời trẻ. 

 "Anh Long!" 

 Vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên mặt Châu Hạo. 

 Bóng người đột ngột xuất hiện ấy chẳng phải ai khác, chính là Hàn Long. 

 Vẻ mặt Châu Hạo lập tức rạng rỡ, anh ta bước nhanh tới trước mặt Hàn Long, hồ hởi chào hỏi: "Anh Long, gió nào đưa anh tới đây?" 

 Hàn Long không đáp lời Châu Hạo, cúi xuống kiểm tra hơi thở của Tiền Tĩnh Lan, phát hiện bà ấy vẫn chưa chết, thầm thở phào một tiếng. 

 Rồi ngẩng lên nhìn Phùng Ấu Linh. 

 Phùng Ấu Linh vội tắt máy, xuống xe đi tới trước mặt Hàn Long, cung kính hỏi: "Anh Long, sao anh lại tới?" 

 "Nếu tôi không đến, thì bà ta chết rồi." Hàn Long nói. 

 "Anh Long, anh chưa biết thôi, bà ta là mẹ của Diệp Thu…" 

 Chưa đợi Phùng Ấu Linh nói hết, Hàn Long đã đáp: "Tôi biết bà ta là mẹ của Diệp Thu. Anh nói đi, anh làm vậy để làm gì?" 

 Phùng Ấu Linh không giấu giếm, nói: "Tôi muốn tông chết bà ta, rồi dùng cái xác buộc Diệp Thu phải nghe lời." 

 "Chỉ thế thôi?" Hàn Long có phần không tin. 

 "Thật sự chỉ thế." Phùng Ấu Linh nói: "Anh Long, trùng hợp quá phải không, xe tôi vừa chạy tới đây, bà ta tự lao vào. Chẳng phải là muốn chết thì là gì?" 

 "Tôi thấy là Diêm Vương định gọi bà ta về rồi." 

 "Anh Long, tránh ra giúp, để tôi giết bà ta cái đã." 

 Nói xong, Phùng Ấu Linh quay người chuẩn bị lên xe. 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận