Lâm lão gia giơ tay ra hiệu giữ trật tự.
Trong chớp mắt, cả hội trường im phăng phắc.
Lâm lão gia cười rạng rỡ nói: "Tôi nghĩ mọi người hẳn rất tò mò, vị đạo trưởng ngồi bên cạnh tôi là ai. Sau đây để tôi giới thiệu."
"Vị đạo trưởng này chính là chưởng giáo đương nhiệm của núi Long Hổ, Trường Mi Chân Nhân."
Ầm!
Cả hội trường xôn xao.
"Cái gì, lão đạo sĩ này là chưởng giáo núi Long Hổ?"
"Thật không đấy? Ăn mặc rách rưới như ăn mày vậy."
"Chẳng lẽ lời Lâm lão gia lại là giả sao? Xem ra, đúng là chưởng giáo núi Long Hổ."
"Tôi nghe đồn chưởng giáo núi Long Hổ xưng là nhà tiên tri số một thiên hạ, là một bậc cao nhân đắc đạo."
"……"
Diệp Thu cũng kinh ngạc tột độ.
Anh không tài nào ngờ được lão già này lại là chưởng giáo núi Long Hổ.
Đến giờ anh vẫn nhớ rõ vẻ mặt cò kè mặc cả của lão đạo sĩ hôm đó, giống y như một kẻ tham tiền.
Diệp Thu lại nhớ tới lời Triệu Vân: lần tranh Long Bảng trước, chưởng giáo núi Long Hổ và chưởng giáo núi Võ Đang liên thủ nhưng thất bại dưới tay Quán Quân Hầu Tiêu Cửu. Từ đó, hai vị chưởng giáo bế sinh tử quan.
Lão già này xuất quan từ bao giờ?
Nhưng chuyện đó không còn quan trọng. Quan trọng là Diệp Thu lại gặp Trường Mi Chân Nhân.
Lúc chia tay lần đó, Trường Mi Chân Nhân có tặng anh một túi gấm, bên trong còn để lại một câu: Trong vòng một năm đừng vào Kinh, bằng không chín chết một sống!
Diệp Thu sinh nghi: chẳng lẽ Trường Mi Chân Nhân biết điều gì?
Anh quyết định lát nữa sẽ tìm thời cơ, hỏi cho rõ Trường Mi Chân Nhân.
Trường Mi Chân Nhân thấy Diệp Thu nhìn mình, khẽ mỉm cười, còn tinh nghịch nháy mắt một cái.
"Chân nhân, ngài cũng nói vài lời với mọi người đi." Lâm lão gia nói.
"Được." Trường Mi Chân Nhân đứng lên, phất tay: "Chào mọi người, bần đạo chính là nhà tiên tri số một thiên hạ, chưởng giáo đương nhiệm của núi Long Hổ, Trường Mi Chân Nhân."
"Lâu rồi không thấy cảnh náo nhiệt thế này. Nhân dịp này, bần đạo có một chuyện quan trọng muốn nói với mọi người."
Lập tức, ai nấy đều dỏng tai lên, muốn nghe xem Trường Mi Chân Nhân định nói gì.
Trường Mi Chân Nhân bảo: "Sắp tới, bần đạo sẽ ở Giang Chiết một thời gian. Nếu ai muốn xem số, cứ đến tìm bần đạo."
"Mỗi quẻ 30.000 tệ, cam đoan không gian dối, đoán không chuẩn không lấy tiền."
"Tất nhiên rồi, bần đạo mà lại đoán không chuẩn sao, ha ha ha…"
Cả hội trường sững sờ.
Không ai ngờ Trường Mi Chân Nhân lại tiện thể quảng cáo, mặt dày thật.
Diệp Thu bĩu môi, nghĩ thầm: đây mà là cao nhân đắc đạo sao?
Đúng là không đáng tin!
Thấy mọi người không ai lên tiếng, Lâm lão gia ho khan hai tiếng, nói đỡ: "Ai cũng biết Trường Mi Chân Nhân là nhà tiên tri số một thiên hạ, bình thường thoắt ẩn thoắt hiện, hiếm khi lộ diện; nhiều người muốn mời ngài xem một quẻ phải lặn lội tới tận núi Long Hổ."
"Giờ chân nhân không chỉ đến Giang Chiết, mà một quẻ chỉ 30.000 tệ, quả là quá hời."
"Cơ hội ngàn vàng, lỡ mất là không có lần hai, mọi người nhất định đừng bỏ lỡ."
Bạn đang đọc truyện mới tại Me truyenhot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!