Đôi mắt Diệp Bắc Minh trong nháy mắt lạnh buốt như băng. Sát ý khủng khiếp bốc thẳng lên trời!
"Hắn đang tự tìm đường chết."
Bàn Cổ trầm giọng: "Ta sẽ dùng chút sức lực cuối cùng mở thông đạo cho ngươi! Mau đi đi! Trong Thời Quang Trường Hà, một khi bị giết thì sẽ thần hồn tiêu tán thật đấy, vĩnh viễn không thể sống lại!"
"Đi đi, Diệp Bắc Minh! Chặn hắn lại!"
Lời còn chưa dứt!
Không gian trước mắt Diệp Bắc Minh bỗng vặn xoắn dữ dội. Một vòng xoáy khổng lồ rực rỡ ánh lưu quang xuất hiện từ hư không, tỏa ra khí tức thời gian khiến người ta rợn tóc gáy!
Diệp Bắc Minh không chần chừ, bước một bước vào trong!
…
Thời Quang Trường Hà.
Ở đây không có trên dưới trái phải, chỉ có quá khứ và tương lai.
Vô số hình ảnh lướt vụt qua như sao băng, những mảnh lịch sử thuộc về muôn ngàn thế giới.
Diệp Bắc Minh vừa đặt chân vào, lập tức khóa chặt khí tức của Lục Thần!
Cách đó không xa, Lục Thần chắp tay sau lưng đứng giữa dòng sông thời gian. Trước mặt hắn ta lơ lửng một hành tinh xanh biếc, đẹp đến nao lòng.
Trái Đất!
Khóe môi Lục Thần nhếch lên nụ cười lạnh khinh miệt. Hắn ta từ tốn giơ tay, trong lòng bàn tay tụ lại một luồng năng lượng kinh khủng đủ sức hủy diệt tinh tú.
"Tạm biệt… cái nôi của dị số."
Ngay khoảnh khắc hắn sắp vung tay!
Một giọng nói lạnh lẽo như vọng về từ vạn cổ trước, vang rền khắp Thời Quang Trường Hà.
"Ngươi dám chạm vào nó một cái, ta sẽ xóa sạch 'sự tồn tại' của ngươi khỏi dòng sông này."
"Ai?!" Lục Thần giật mình, quay phắt đầu lại!
Khi nhìn rõ người đến là Diệp Bắc Minh, đồng tử hắn co rút mạnh, cả gương mặt ngập tràn khó tin.
"Sao có thể?! Sao ngươi lại ở đây!"
Diệp Bắc Minh chẳng buồn dây dưa: "Chỉ vậy thôi à? Ngươi là người tạo ra ta sao? Ta thấy… không giống lắm."
"Ngươi có ý gì?"
"Ngươi yếu quá."
"Tìm chết!"
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!