Trong đám người có một cô gái thét lên: "A! Chu Thần, anh là Chu Thần sao?"
Diệp Bắc Minh nhíu mày, ánh mắt rơi thẳng lên người cô ta.
Anh bất giác khựng lại.
Trong đầu hiện lên một gương mặt quen thuộc, đã hơn một ngàn năm. Năm đó trên Trái Đất, trên chuyến tàu cao tốc từ Giang Nam đến Long Đô, anh từng quen một cô gái…
Diệp Bắc Minh kinh ngạc: "Ngụy Yên Nhiên?"
Trên nóc tòa nhà đổ nát, mọi người đều cau mày, nhìn sang cô gái vừa mở miệng.
"Nhược Đào, hắn là Chu Thần à?"
"Không thể nào! Chu Thần chết hơn mười năm rồi, sao có thể là hắn!"
Mọi người lắc đầu liên tục.
Cô gái có gương mặt giống hệt Ngụy Yên Nhiên kích động đến run rẩy, lao thẳng tới mép nóc nhà.
Cô ấy ngửa mặt lên cao, gọi lớn về phía Diệp Bắc Minh: "Chu Thần, anh trở về rồi sao?"
"Mười tám năm rồi… anh đi đâu vậy?"
Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Tôi không phải người cô đang tìm."
Sắc mặt Lý Nhược Đào phức tạp: "Anh thật sự không phải Chu Thần sao? Nhưng anh… anh giống Chu Thần y như đúc!"
"Ngày đó anh nói có chuyện rất quan trọng phải làm, đi một cái là mười tám năm!"
Diệp Bắc Minh nhún vai: "Dù tôi có đi một trăm tám mươi năm, tôi cũng không phải Chu Thần."
"À đúng rồi, Chu Thần mà cô nói… anh ta đi đâu?"
Lý Nhược Đào cau mày.
Bên cạnh có một thanh niên quát khẽ: "Đã không phải Chu Thần thì còn đứng đây làm gì?"
"Nơi này không chào đón anh. Mời anh lập tức rời đi!"
Diệp Bắc Minh bước một bước, trực tiếp đáp xuống nóc tòa nhà bỏ hoang: "Tôi muốn ở lại đây. Cần cậu chào đón à?"
Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot .vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!