Lọc Truyện

Cuồng Tiên Xuất Ngục - Trần Phàm (FULL)

 

 "Cái gì mà báo ứng của ba? Ba đang nói linh tinh gì vậy?" Lạc Thiên Ninh nhìn cha đầy nghi hoặc, thậm chí còn nghi ông đã bị Hỏa Độc làm tổn thương não. 

 Lạc Vân Thăng bình thản giải thích: "Cả đời ba mắc nợ tình quá nhiều, phần lớn là vì gương mặt này. Thành ra như bây giờ, với ba biết đâu lại không hẳn là chuyện xấu…" 

 "Ba, chẳng lẽ ba không muốn chữa nữa sao? Không được! Nếu mẹ nhìn thấy, mẹ sẽ đau lòng lắm." Lạc Thiên Ninh cuống quýt. 

 Nghe con gái nói, trong lòng Lạc Vân Thăng đã giằng xé dữ dội. Ông nhìn khuôn mặt bị hủy hoại trong gương, nhất thời không biết nên làm gì. 

 Lạc Thiên Ninh chưa từng thấy cha trầm lặng ít lời đến thế. Nếu là cô bị hủy dung, chắc hẳn đã sụp đổ hoàn toàn. Nhưng lúc này cha đang nghĩ gì, cô thực sự đoán không ra. 

 "Thiên Ninh, anh chợt nhớ ra, anh còn phải kiểm tra lại cho chú, không thể để ai quấy rầy." Trần Phàm bỗng lên tiếng. 

 "Vậy à? Thế lên lầu đi." 

 Tới phòng trên tầng hai, Trần Phàm đứng ở cửa, nói với Lạc Thiên Ninh và Lý Chiêu Chiêu: "Hai người xuống dưới chờ trước nhé, anh cần tuyệt đối yên tĩnh." 

 Thấy Trần Phàm nghiêm túc hẳn lên, Lạc Thiên Ninh không khỏi nghĩ ngợi, hỏi: "Trần Phàm, ba em không có vấn đề lớn gì chứ?" 

 "Dĩ nhiên là không. Anh chỉ cần xác định Hỏa Độc trong cơ thể chú có còn sót lại không, tiện thể nghiên cứu cách giúp chú khôi phục dung mạo. Quá trình này có thể hơi dài, và tuyệt đối không được bị quấy rầy dù chỉ một chút." Trần Phàm giải thích. 

 "Em hiểu rồi. Bọn em xuống dưới chờ. Trần Phàm, nhờ anh đấy." Lạc Thiên Ninh nắm tay Trần Phàm. 

 Đợi hai cô xuống lầu, Trần Phàm đóng cửa, bước tới bên giường. 

 Lạc Vân Thăng đã nằm sẵn, rất hợp tác, chờ Trần Phàm kiểm tra. Ông nhắm mắt, giọng lộ rõ mệt mỏi. 

 "Tiểu Trần, vất vả cho cậu rồi. Thật may cả nhà tôi được quen biết cậu, không thì chắc tôi đã xuống âm phủ đoàn tụ với đại ca kết nghĩa từ lâu." 

 "Chú Lạc không cần cảm ơn. Thực ra cháu không cần kiểm tra nữa, chỉ có chuyện muốn hỏi chú." Trần Phàm nói. 

 Lạc Vân Thăng mở mắt, nhìn Trần Phàm đầy nghi hoặc. Dáng vẻ thần thần bí bí của cậu khiến ông thấy khó hiểu. Có chuyện gì mà phải giấu Lạc Thiên Ninh? 

 "Cậu cứ hỏi." Lạc Vân Thăng cẩn trọng nói. 

 "Cháu muốn biết, trước khi chú bị tập kích, Phùng Liễu Xuân có nói lời nào kỳ lạ, hoặc có hành động gì khác thường không?" Trần Phàm hỏi. 

 Nghe vậy, Lạc Vân Thăng giật thót trong lòng. 

 "Không… không có." Ông cố giữ bình tĩnh. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen_hot. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận